Thư Ngỏ BTC PBCHN 2020 Nam California Hoa Kỳ

Kính thưa quý Thầy Cô cùng các Anh, Chị, Em. Cựu Học Sinh Phan Bội Châu.      Thật là niềm vinh dự lớn lao cho nhóm cựu HS PBC Nam Ca...

Tuesday, June 20, 2017

Tại sao tôi mất Huế ? Chúng ta mất miền Nam Việt Nam



Tôi học cùng lớp với Trọng Hê và Phú Rổ, hai tên du đãng nổi tiếng quậy phá của đất Thần Kinh. Hôm đó chúng trừng mắt nghênh nhau suốt buổi học. Để chứng tỏ lòng can đảm Trọng Hê tự đấm vào mũi vài cái làm máu tuôn xối xả, Phú Rổ tự đâm bút bi vào cánh tay làm máu ra lai láng. Tan học hai anh quần nhau một trận tại sân bóng rổ để tranh giành thứ bậc anh chị học đường trước sự cổ võ của đám học sinh.
Tính tôi vốn hiền hòa không thích chuyện ẩu đả nên cũng chẳng biết ai thắng ai thua. Ngoài việc đi học tôi chẳng có chuyện gì làm nên thường diện bộ áo quần mới nhất theo dòng người bát qua phố Trần Hưng Đạo xuống đường Phan Bội Châu rồi dừng lại trước phòng vẽ Ngọc Duy gọi anh Do, người bạn cùng lớp, ra tụ tập cùng đám bạn đứng uốn éo cười đùa nhìn người đi qua đi lại và mong cho ai quanh phố nhìn thấy mình. Trong số bạn học có anh Hoàng con nhà giàu có được chiếc xe gắn máy hiệu Ichia thường đèo tôi lạng một vòng quanh phố rồi dừng lại ngồi trước quán café Lạc Sơn để đợi người đẹp tên Nga, con của ông chủ rạp ciné Tân Tân, người yêu trong mộng của anh ta. Mỗi lần cô Nga xuất hiện thì mặt Hoàng tái ra, cô vô tình càng đi đến gần thì anh ta càng run và trong khoảng thời gian tôi đi chơi chung với Hoàng tôi chưa bao giờ thấy Hoàng mở miệng nói gì với cô Nga, còn về sau thì tôi không biết. Thấy bạn có được tình yêu tuy một chiều nhưng quá dữ dội tôi cũng tìm đối tượng để yêu cho biết mùi vị tình yêu. Đối tượng để yêu của tôi Hương, cô bé học cùng trường có đôi mắt bồ câu đen nhánh. Nhưng một hôm chị Tâm, người hàng xóm, cũng có đôi mắt bồ câu đen nhánh giống Hương chửi chồng và trợn đôi mắt to lên hung dữ như mắt cú làm cho óc thẩm mỹ trong tôi thay đổi và tôi quên mất Hương hồi nào không hay.
Tôi lớn lên trong thành phố Huế thanh bình trong lúc cả nước đang chìm đắm trong chiến tranh mà tôi nào có hay biết. Các bạn học tôi ngày nào cũng bàn về ban nhạc The Beatles giọng ca của Fransoir Hardy hoặc Silvie Vartan, còn tôi mãi mơ mộng theo hình ảnh mấy anh tóc dài giang hồ lãng tử hippies tận trời Tây.
Năm đó tôi không thể bình yên tiếp tục học hành vì các anh sinh viên học sinh ngày biểu tình ngày bãi học. Cuộc đời tôi đi vào một khúc quanh vì 2 thứ thôi thúc tính giang hồ trong tôi mà nói ra chẳng ai tin. Đó là bản nhạc bằng Anh Ngữ tên là gì tôi không biết nhưng trong đó tôi chỉ biết một câu và thường nghêu ngao một mình : “If you come down to the river. If you’ re rowing on the river. Rowing rowing on the river. You don’t have to worry because you have no money…” Tạm dịch “Nếu anh đến ở bên giòng sông. Nếu anh chèo thuyền trên sông. Chèo thuyền chèo thuyền trên sông. Anh không lo lắng muộn phiền vì anh chẳng có tiền…” và hình ảnh một đám thanh niên tóc dài hippies đi chân đất sống hòa nhập với thiên nhiên đăng trong tờ báo Life. Tôi gom góp được một số tiền bỏ nhà bỏ học lên đường đi “Bụi Đời”.
Hippy Bụi Đời và thực tế khác nhau rất xa. Tôi hết tiền rất nhanh và ghé vào Đà Nẵng thăm chị mình nhưng thật chất là xin ăn. Ông anh rể kiếm cho tôi một việc làm trong phi trường Đà Nẵng cho quân đội Mỹ, đang ào ạt vào Việt Nam tham chiến. Vài tháng sau phòng nhân viên tại đường Quang Trung mở thi tuyển thông dịch viên. Tôi trúng tuyển và được thâu nhận làm thông dịch viên cho Đại Đội 29 Dân Sự Vụ Bộ Binh Mỹ đóng trong Bộ Tư Lệnh Lực Lượng III Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ tại bên kia bờ sông Hàn.
Lúc còn đi học tôi chọn Anh Ngữ là ngoại ngữ phụ nên vốn liếng tiếng Anh chẳng là bao, khi làm thông dịch viên tôi nói thì tôi nghe và Mỹ nói thì Mỹ nghe. Tôi ôm cuốn tự điển Anh Ngữ và cuốn văn phạm Anh Ngữ mở lớp tự học Anh Ngữ trong trại lính Mỹ và lớn dần với thời gian. Vài tháng sau tôi mua được một chiếc xe gắn máy mới hiệu Honda, đó là niềm mơ ước từ lâu của tôi, rồi quên mất chuyện trở lại trường xưa để tiếp tục học hành mà bước thẳng vào đời.
Năm Mậu Thân tôi về lại Huế ăn tết và mắc kẹt lại tại vùng Gia Hộì vì quân cộng sản Bắc Việt mở trận công kích chiếm trọn thành phố. Khi quân lực VNCH đánh bật quân cộng sản ra khỏi thành phố tôi phải ở lại thêm một tuần vì đường giao thông từ Huế vào Đà Nẵng chưa được giải tỏa. Trong tuần lễ đó, ban ngày cả xóm tôi đang ở náo loạn mỗi khi tìm được xác người thân trong xóm bị chôn trong các hầm tập thể, ban đêm tôi phải thức trắng đêm không ngủ được vì tiếng khóc hằng đêm của những người vợ mất chồng mẹ mất con em mất anh con mất cha trong xóm. Những năm sau đó khi trở về thăm Huế, nơi được sanh ra và lớn lên, tôi không bao giờ đủ can đảm ở đến ngày thứ 3 vì mỗi lần nằm xuống trong mơ màng thì tiếng khóc lại vang lên trong tai. Nay đang cư ngụ tại Mỹ không có kế hoạch về thăm lại Việt Nam và nếu có về Việt Nam cũng chưa chắc tôi sẽ đi Huế, có lẽ tôi đã mất Huế. Người ta nói Huế để đi mà nhớ nhưng đối với tôi Huế để đi mà quên vì ai cũng muốn quên những câu chuyện buồn.
Sau năm Mậu Thân chính quyền Miền Nam Việt Nam ban hành lệnh Tổng động viên. Tôi rời chỗ làm lên đường nhập ngũ. Sau một thời gian được huấn luyện tại trường Bộ Binh Thủ Đức và trường Tình báo Cây Mai, tôi trình diện Phòng Nhì Bộ Tư lệnh Quân Đoàn I (BTLQĐI) và được phân công làm Sĩ Quan Liên Lạc trong phái bộ cố vấn Mỹ (MACV) của BTLQĐI. Hai năm sau tôi được du học thêm về ngành tình báo và đưa về làm Sĩ quan Tình báo trong Ban Tình Báo của Phòng 2 BTLQĐI.
Ban Tình Báo do Đại Úy Thuận làm trưởng ban với 3 sĩ quan là Trung Úy Ninh, Trung Úy Hẽo và tôi. Phần việc của tôi là lên bản đồ hàng ngày những vị trí điện đài của quân cộng sản trong vùng và cùng với hai sĩ quan trong ban lên tin tức để Đại Tá Phạm Văn Phô thuyết trình cho Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh Quân Đoàn I, mỗi buổi sáng. Trung Úy Hẽo là một sĩ quan siêng năng thường tới sớm lo vẹn toàn đầy đủ tin tức cho những buổi thuyết trình. Sau năm 1975 mới lộ ra y là một cơ sở của cộng sản, như thế những tin tức trong phòng hội của BTLQĐI đã được y chuyển cho cộng sản suốt thời gian y làm việc. Thời gian gần đây một số anh em làm tại phòng 2 BTLQĐI có về VN gặp y đi lượm rác kiếm ăn và gần đây thì lại thấy cạo đầu đi tu.
Hôm đó là ngày mồng 4 tết năm Tân Sửu, tức là ngày 30 tháng 1 năm 1971. Ban Tình Báo chia làm 2, tôi và Đại Úy Thuận lên đường theo đoàn xe của BTLQĐI ra Đông Hà thành lập Bộ Chỉ Huy Tiền Phương để bắt đầu cuộc hành quân Lam Sơn 719 qua Lào.
Vùng hành quân theo đường 9 qua đến thành phố Tchépone, Lào. Mặt trận để dàn quân trải dài từ biên giới Việt Lào là Lao Bảo đến Tchépone khoảng 40 cây số đường chim bay. Số quân đổ vào mặt trận trên dưới 20 ngàn. Với mục đích (Không nói ra khi mở đầu cuộc hành quân) thiết lập trên các cao điểm một số Căn Cứ Hỏa Lực hai bên đường 9 trong thời gian dài để khống chế chặn đường xâm nhập quân cộng sản. Phía Bắc đường 9 có 2 Căn Cứ Hỏa Lực 30 và 31 do quân dù và pháo binh trấn giữ. Bên ngoài về hướng bắc 2 Căn Cứ Hỏa Lực trên có TĐ 39 BĐQ và TĐ21 BĐQ nằm vành đai. Dưới 2 Căn Cứ Hỏa Lực trên có Căn Cứ Hỏa Lực A Lưới là nơi đồn trú của quân Thiết Giáp, Dù và Pháo binh. Phía Nam đường 9 là nơi đóng quân của Sư Đoàn I Bộ Binh tại các cao điểm tên là Delta, Lolo, Sophia.
10 ngày sau tôi được lệnh cùng Đại Úy Cảnh, ban trận liệt, lên đường bay đến một ngọn đồi gần phi trường Khe Sanh để lập Bộ Chỉ Huy Nhẹ cho Đại Tá Nguyễn Đình Vinh, vị chỉ huy trưởng toàn Mặt Trận, lên sau đó. Khoảng 1 tuần sau Bộ chỉ Huy Nhẹ đón nhận một vị khách không mời, Đại Tá Nhật, trưởng phòng 3 BTLQĐI. Ông trước là sĩ quan quân huấn thường tạo nhiều khuyết điểm khi thuyết trình và hay bị Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm “nổ”. Ông thường nằm đu dưa trên võng và hồn nhiên nói: “Tao bán cái cho thằng Nhàn dưới đó” (Trung Tá Nhàn, phó phòng 3 đang ở Đông Hà).
Cuộc hành quân đang diễn ra tốt đẹp. Các đơn vị tịch thâu được nhiều chiến lợi phẩm và vào được các vị trí chỉ định không bị kháng cự nhiều của địch. Tôi đưa về Đông Hà một tù binh bắt được từ chiến trường Lào, đó là tù binh độc nhất trong cuộc hành quân, y đã khai thấy rất nhiều chiến xa pháo binh tụ tập trong vùng trước đó 2 tháng. Sau này tôi được biết cuộc hành quân đã bị lộ từ trung ương nên cộng sản đã bí mật giấu tại vùng hành quân 5 Sư đoàn gồm 12 Trung đoàn bộ binh, 1 Trung đoàn thiết giáp, 1 Trung đoàn pháo, 19 Tiểu đoàn phòng không và đang giăng một cái bẫy chờ đón quân VNCH.
Một tuần sau vào một buổi trưa Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm bước vào phòng họp của Bộ Chỉ Huy Nhẹ tay cầm cái can gỗ quất mạnh vào mấy cái ghế và nói như hét, “Nó qua bên đó làm gì ? Tao vừa ở bên đó về, ở đó rất yên tĩnh mà”, thì ra Đại Tá Nhật nghe tin Trung Tướng HXL từ Đông Hà lên nên đã ra Phi đoàn Trực thăng đậu trước Bộ Chỉ Huy Nhẹ lấy một chiếc Trực thăng bay qua thăm Tiểu đoàn 39 BĐQ và bị bắn rơi. Hai chiếc Trực thăng Cobra được điều động lên tìm nhưng khoảng hơn giờ sau đều trở về báo cáo không thể xuống được vì hỏa lực phòng không của địch quá dày. Quân cộng sản bắt đầu lộ diện nổ súng thì bắn rơi được máy bay của trưởng phòng 3 BTLQĐI trong tay ông ta có mang theo cuốn sổ trong đó có phóng đồ của cuộc hành quân.
Ngày hôm sau một cuộc họp trong Bộ Chỉ Huy Nhẹ diễn ra giữa các vị chỉ huy của từng binh chủng có tham dự cuộc hành quân, phía Mỷ có ba vị tướng, một mặc áo Không Quân, có lẽ là Tư lệnh Không Quân Mỹ ở Đà Nẵng, một mặc áo bộ binh, có lẽ là Tư lệnh sư đoàn 101 dù Mỹ đang đóng tại Phú Bài và một là Chuẩn tướng cố vấn của BTLQĐI. Trong cuộc họp Trung Tướng HXL nói thật to một cách bất mãn “President said you support why you say no ?” (Tổng thống nói anh yểm trợ tại sao anh nói không ?). Sau cuộc họp ba vị tướng Mỹ ra đứng bên ngoài hầm tiếp tục họp với nhau thêm vài gìờ nữa. Sau này tôi được biết cuộc hành quân không được sự đồng thuận của Mỹ vì Tổng Thớng Richard Nixon đang câu đươc con cá lớn (bắt tay với Trung Cộng). Phó tổng thống Trần Văn Hương phải họp báo tại Sài Gòn vừa tố giác vừa kêu gọi nên Mỹ mới tham gia. Phía cộng sản Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng họp báo thách thức ai làm chủ được Tchépone thì làm chủ được Hạ Lào.
Khi phía Mỹ đồng ý yểm trợ cuộc hành quân thì phi đoàn chiến đấu cơ của không quân Mỹ ở Đà Nẵng được chuyển ra Đông Hà. Phi đoàn Trực thăng 217 của Sư đoàn Không kỵ Mỹ được đưa lên Khe Sanh. Phi trường Khe Sanh nhộn nhịp hẳn lên. Tôi từ giã Bộ Chỉ Huy Nhẹ lên đường nhận nhiệm vụ mới : Sĩ quan liên lạc cho Phi đoàn Trực thăng 217. Phần việc của tôi là mỗi buổi chiều đi cùng Trung tá Chỉ huy trưởng (TTCHT) Phi đoàn 217 Robert f. Molineli qua họp tại bộ Chỉ Huy Nhẹ và thu thập tin tức cuộc hành quân để thuyết trình cho Phi hành đoàn mỗi buổi tối. Về sau tôi được biết phía Mỹ khi tham gia cuộc hành quân đã có 65 Phi hành đoàn bị bắn rơi. 42 mất tích. 818 bị thương. 106 chiếc máy bay bị hủy. 618 chiếc bị hư hại. Điều dở nhất của chính giới Hoa Kỳ tại Washington D.C. là đã đưa vào trận chiến Việt Nam hàng trăm vị Tướng giỏi nhưng khi muốn rút chân ra khỏi trận chiến lại giao cho tên Hạ sĩ thuộc Sư đoàn bộ binh 84 tên là Henry Kissinger giải quyết. Nên những Phi công Mỹ bị bắn rơi tại Lào không bao giờ về lại được đất Mỹ.
Chiều hôm đó TTCHT Phi đoàn 217 và tôi bay qua Bộ Chỉ Huy Nhẹ để họp, vừa bước vào hầm họp thì Đại Tá Nguyễn Đình Vinh nói liền với TTCHT Phi đoàn 217 “Sau cuộc họp này tôi nhờ anh cho 1 chiếc Trực thăng lên tìm TĐ 39 BĐQ giùm, chúng tôi bị mất liên lạc với họ từ chiều qua”. Câu nói vừa xong thì chuông điện thoại reo Đại Tá NĐV bắt điện thoại trả lời, bận rộn gọi điện thoại ra lệnh điều khiển trận đánh.
Cuộc họp hành quân buổi chiều ấy bị hủy. Chúng tôi ra về, thay vì đáp xuống phi trường Khe Sanh TTCHT, phi đoàn 217 lại điều khiển trực thăng bay rà thấp trên ngọn cây qua Lào ngang qua nơi đóng quân của Tiểu Đoàn 39 BĐQ và Căn Cứ Hỏa Lực 31. Xác người nằm ngổn ngang từ dưới chân đồi lên, 2 chiếc xe tăng của quân cộng sản đang quần qua lại trên đỉnh đồi, hai quà đạn pháo làm bùng lên hai ngọn lửa lớn, tiếng súng phòng không lộp bộp. Quân cộng sản đã tràn ngập vị trí đóng quân của TĐ39 BĐQ. Quân dù trên Căn Cứ Hỏa Lực Đồi 31 vẫy tay chào. Chiếc trực thăng dàn ra xa và bay vút lên cao, ông ta mở tần số liên lạc và ra lệnh cho tôi gọi tìm TĐ39 BĐQ. Tiếng tôi vang lên trong không gian âm u trên cao của bầu trời đang ngả màu tối. Đạn phòng không của của quân cộng sản giăng tỏa thành một màn lưới sáng đi chập chờn từ dưới lên quanh chiếc máy bay. Vài quả đạn nổ trên không làm đỏ rực bầu trời, tôi có cảm giác chiếc máy bay chòng chành theo từng tiếng nổ. Tôi không biết quân cộng sản đã khai hỏa bao nhiêu lâu nhưng thời gian đó là những giây phút dài nhất trong đời tôi. Tôi báo cáo với Trung tá Chỉ huy trưởng Phi đoàn là không bắt liên lạc được dưới đất sau khi đã chuyển đổi nhiều tần số. Chiếc máy bay nghiêng xuống về lại Bộ Chỉ Huy Nhẹ để báo cáo cùng Đại Tá Chỉ Huy Trưởng cuộc hành quân về phi vụ vừa thực hiện.
Hôm sau TTCHT phi đoàn 217 cho tôi biết chiếc phi cơ trực thăng đã bị hư nhẹ vì có trúng đạn. Về sau tôi được biết tôi đã bay trên hỏa lực phòng không mạnh nhất dày nhất kể từ thế chiến thứ II bằng 1 chiếc Trực thăng mà bên dưới có 19 tiểu đoàn phòng không nhắm bắn không trúng. Tôi thoát chết là nhờ bầu trời vụt tối khá nhanh bên dưới nhìn lên không thấy được chiếc phi cơ in trên nền trời đen thẫm. Hú hồn. Chiến tranh là hoạt động ngu xuẩn nhất của con người. Sanh mạng của mình được trao cho những con người không quen biết.
Bốn hôm sau Đại Đội Hắc Báo, chuyên nhảy toán cứu Phi hành đoàn bị bắn rơi và bảo vệ sân bay, cùng với lính Mỹ đang phòng thủ sân bay đưa vào 5 binh sĩ của TĐ39 BĐQ chạy bộ từ chiến trường về. Tôi kiếm đồ cho họ ăn và lấy xe đưa họ về Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn BĐQ nằm dưới Bộ Chỉ Huy Nhẹ. Trong câu chuyện với người xạ thủ súng M72 của Tiểu Đoàn 39 BĐQ tôi được biết như sau : Không thể chặn đứng được chiếc chiến xa T54 đi đầu của địch khi nó tiến lên đồi. “Em bắn tất cả 3 quả M72. Quả đầu hơi xa em không biết chắc có trúng hay không. 2 quả sau em biết chắc rằng em đã bắn trúng nhưng đạn không găm vào xe mà đi trợt ra ngoài” “Tại sao ?”. “Vì chúng đi từ dưới đồi lên. Lúc chúng tập trung quân em đã quan sát rất kỹ chiếc chiến xa T54 này, chỉ hạ được bằng cách bắn vào dưới bánh xe mà thôi. Phần trên và tháp súng của xe có bắn trúng cũng không ăn nhằm gì. Em đứng trên cao xe dưới thấp đi lên em không thấy được phần dưới xe. Khi em bắn quả cuối cùng chiếc xe T54 chỉ còn cách em 15 mét nên em dục tất cả và chạy bộ về đến đây”. Anh ta hạ giọng “Em không cản được thì tụi dù cũng không cản được, em sợ chúng ta … thua trận này quá!”. Tôi trả lời “Dưới đất không cản được T54 thì máy bay trên không cản được”.
Mấy ngày sau quân cộng sản tập trung tấn công vào Căn Cứ Hỏa Lực 31. Một chiếc chiến đấu cơ của Không quân Mỹ yểm trợ cuộc hành quân bị bắn rơi, chiếc còn lại ham cứu bạn không cần biết trận chiến bên dưới. Quân dù không cản nổi xe tăng T54. Căn Cứ Hỏa Lực 31 bị tràn ngập. Về sau này khi quan sát những chiếc xe tăng T54 bị bắn bể giây xích bánh xe nằm ngổn ngang trên bãi cát bên kia bờ sông Mỹ Chánh tôi mới hiểu rằng lời nói của người xạ thủ M72 của TĐ 39 BĐQ là đúng.
Ngang đây tôi xin bạn đọc cho tôi có vài lời với những người chưa hề cầm súng. Chiến trường thắng bại phần đông do vũ khí và những người lính gan dạ vô danh. Nếu không có vũ khí là cây tre dài buộc dao nhọn và bùi nhùi tẩm dầu lửa được đốt lên khi tấn công thì vua Quang Trung không thể đánh bại quân Xiêm và quân Thanh. Nếu không có những cây súng hỏa mai mua của Tây Phương thì vua Gia Long không bao giờ giành lại được sơn hà. Xe tăng T54 không phải là vũ khí mới, không phải là loại vũ khí không trị được nhưng trong ngẫu nhiên quân cộng sản dùng nó để tấn công vào các cao điểm đi từ dưới thấp lên bảo vệ được bánh xe nên thành công. Nếu quân lực VNCH giữ vững được các Căn Cứ Hỏa Lực trên đất Lào chặn được đường xâm nhập của cộng sản thì Miền Nam Việt Nam không bao giờ bị mất. Đó là lý do tại sao chúng ta mất Miền Nam Việt Nam. Lý do này tôi cho là lý do chính.
Theo một tài liệu của người Mỹ cho biết trong trận chiến tại Hạ Lào, Quân Lực VNCH đã thiệt hại đến 5.000 người vừa chết vừa bị thương và mất tích, quân cộng sản là 13.341 người. Tất cả khí tài của 2 phe tham chiến điều bị hủy diệt. Số liệu này không thể được gọi là chính xác, nhất là sự thiệt hại của quân cộng sản. Thế thì trận đánh Hạ Lào là một trận đánh tổn thất lớn nhất cho cả 2 bên trong chiến tranh Việt Nam diễn ra như thế nào và cách giết nhau như thế nào mà có đến gần 20.000 người thiệt mạng (có thể nhiều hơn). Tôi xin trình bày tổng quát đơn giản, khách quan trung trực theo sự hiểu biết có hạn của tôi, một Sĩ quan Tham mưu nhỏ nhất còn sống sót, trong trận chiến.
Trận chiến Hạ Lào có 7 trận đánh lớn :
Trận thứ nhất quân cộng sản tấn công xóa sổ TĐ 39 BĐQ
Trận thứ nhì quân cộng sản tấn công tràn ngập Căn Cứ Hỏa Lực 31
Trận thứ 3 quân cộng sản bao vây và dùng pháo binh cầm chân quân Thiết Giáp đang đồn trú tại Căn Cứ Hỏa Lực A Lưới
Trận thứ tư quân cộng sản phục kích quân thiết giáp và quân Dù đi cứu Căn Cứ Hỏa Lực 31.
Trận thứ năm quân cộng sản phục kích quân của Sư Đoàn I khi họ rút ra sau khi đã vào Tchépone.
Trận thứ sáu quân cộng sản tấn công xóa sổ TĐ 21 BĐQ
Trận thứ bảy quân cộng sản bao vây Căn Cứ Hỏa Lực 30. Khi quân trong Căn Cứ Hỏa Lực 30 được lệnh bí mật rút lui là toàn bộ quân của QLVNCH từ Lào đồng tháo chạy về Khe Sanh.
Các giới chức quân sự thường cho rằng bên bị phục kích luôn luôn thiệt hại nhiều hơn bên phục kính và con số 1 thủ bằng 3 công để đo lường thiệt hại đôi bên khi tham chiến. Ý tưởng này không đúng với trận chiến ở Hạ Lào. Trận đánh này là trận đánh dùng kỹ thuật trong chiến tranh của 2 phe tư bản và cộng sản mà người Việt Nam đã sử dụng để giết nhau một cách tàn nhẫn.
Thuở đó ngành Tình báo của Quân Lực VNCH đã phát triển thêm Nha Kỹ Thuật để áp dụng những phát minh mới nhất của nền khoa học kỹ thuật hiện đại vào phục vụ cho ngành Tình báo và chiến tranh. Hai phát minh mới nhất về tình báo để hỗ trợ cho trận chiến Hạ Lào là các toán kỹ thuật dùng máy Sensors, là những chiếc máy nhỏ được thả trong rừng để định vị địch và dùng pháo bắn hủy diệt và chiếc máy bay EP-3 (Sau này Trung Cộng có bắt Mỹ hạ cánh tại đảo Hải Nam một chiếc) bay vần vũ suốt ngày trên bầu trời phi trường Khe Sanh để định vị trí điện đài quân cộng sản đang tham gia trong trận đánh và dùng pháo đài bay B52 thả bom hủy diệt. Tôi nghĩ rằng quân cộng sản cũng đã biết những kỹ thuật đó nhưng họ không còn chọn lựa nào khác là phải sử dụng điện đài để điều quân tham chiến.
Pháo đài bay B52 xuất phát từ Thái Lan bay đến mặt trận Hạ Lào trong vòng 1 giờ, mỗi phi vụ gồm 3 chiếc, mỗi chiếc mang được 32 tấn bom dàn hàng ngang rải bom hủy diệt một vùng hình chữ nhật rộng hơn 1 cây số dài hơn 6 cây số. Không chết vì trúng bom thì cũng chết vì âm thanh khi nằm trong khu vực bị B52 dội bom.
Hầu hết các trận đánh đều có sử dụng các phi vụ B52 để chặn đường tiến quân, giải tỏa áp lực hay hủy diệt toàn bộ khu vực nếu không giữ được. Những phi vụ B52 có tác dụng hủy diệt nhiều nhất mà tôi được biết là :
Khi quân thiết giáp và quân Dù đi cứu Căn Cứ Hỏa Lực 31 bi phục kích, toàn bộ thiết giáp và khí tài được lệnh bỏ lại chiến trường và bí mật rút quân ra trong vòng vài giờ vào lúc nửa đêm để một Phi vụ có đến 6 chiếc B52 rải thảm bom hùy diệt.
Trận đánh tại Căn Cứ Hỏa Lực Đồi 30 khi bị quân cộng sản bao vây tăng áp lực, các vị chỉ huy đã vẽ một tam giác cho quân trú phòng vào một góc và cho B52 thả bom ở cạnh đối diện. Sau khi thả hết 3 cạnh của tam giác quân trú phòng được lệnh rút và toàn bộ quân VNCH đều chạy về Khe Sanh. Ngày hôm đó toàn bộ điện đài của quân cộng sản tại Lào không còn hoạt động. Có ý kiến của các vị chỉ huy cần tái chiếm vì quân cộng sản đã bị tổn thất quá nặng không còn đủ sức tấn công nhưng người Mỹ lại từ chối yểm trợ.
Trong những năm gần đây tôi có về Việt Nam đi các nhà sách để tìm đọc những bài viết của người lính cộng sản có tham gia trận đánh Hạ Lào thì chỉ tìm ra độc nhất một bài viết vài trang của tướng công binh cộng sản Đồng Sĩ Nguyên viết về việc xây dựng đường 559 phục vụ cho trận chiến Hạ Lào mà thôi. Phải chăng tất cả họ đều đã chết dưới bom đạn. Phía quân lực VNCH có 2 nhân vật chủ chốt trong trận đánh Hạ Lào vẫn còn sống là Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm và Đại Tá Nguyễn Đình Vinh thì hình như không có bài viết nào về trận đánh mà chỉ có những bài viết của những cấp thấp nên đầy phiến diện.
Hình như hầu hết những cuộc chiến tranh do con người bày ra đều có nhiều lý lẽ tưởng rằng đúng lúc mới tham gia và cũng có nhiều nỗi hối hận giày vò khi tàn cuộc chiến. Không có gì hay ho để đánh giá ai thắng ai bại trong trận đánh Hạ Lào, một trận đánh trong hàng trăm trận đánh của cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn nhưng lại cần định tội cho những ai đã gây ra cuộc chiến tranh vô nghĩa và ngu xuẩn ấy.
Hôm nay ngồi trong quán café tại thành phố Atlanta, tôi hỏi cô bé du học sinh có thân hình đầy đặn khuôn mặt ngây thơ đang bưng café để kiếm thêm tiền trả học phí “Con ở đâu bên Việt Nam ? ”. “Con ở Hà Lội”.
Tôi biết một cách chắc chắn rằng tôi chẳng có gì thù hận cô ta và cô ta cũng chẳng có gì thù hận tôi nhưng 40 năm trước nếu chúng tôi gặp nhau là gặp nhau trên hai chiến tuyến. Tôi bỗng nhớ lại 2 thằng bạn học du đãng năm xưa và nhớ cả trận đánh Hạ Lào. Tôi đi về nhà ngồi gõ gõ viết lại chuyện xưa mà lòng vẫn đầy thương cảm cho 20.000 sanh mạng đã vùi thây trên vùng đất Hạ Lào, họ cũng có những tâm tư tình cảm giống tôi nhưng thiếu may mắn hơn tôi. Đớn đau ai cũng là người. Đớn đau ai cũng là người đớn đau.
Nhất Hướng Nguyễn Kim Anh

Monday, June 19, 2017

In Memory of SEVEN LOAST ABOARD THE USS FITZGERALD



Binh sĩ Hải quân Mỹ gốc Việt hy sinh khi đang thực hiện công vụ
Anh Ngọc “Tan” Trương Huỳnh, 25 tuổi, là Chuyên Viên Định Vị Thủy Âm (Sonar) Hạng Ba (gốc Việt) hy sinh trong lúc đang phục vụ trên Khu trục hạm USS Fitzgerald.
Rạng sáng ngày Thứ Bảy (6/17/2017), Khu trục hạm USS Fitzgerald gặp nạn khi bị một tàu hàng tên là Crystal đụng phải (mang cờ hiệu Philippines). Có 7 thủy thủ mất tích trong vụ này, nay đã tìm thấy đủ thi thể. Khoảng 16 giờ đồng hồ sau khi xảy ra tai nạn, chiếc khu trục hạm bị móp méo này tiến vào Căn Cứ Hải Quân Yokosuka.
Anh Ngọc “Tan” Trương Huỳnh từng sống tại khu Oakville thuộc thành phố Watertown, tiểu bang Connecticut, sau đó chuyển về tiểu bang Oklahoma. Anh Ngoc “Tan” Trương Huỳnh chưa kết hôn, sống cùng mẹ và bốn người em.
Chúng ta vinh danh người chiến binh Hoa Kỳ gốc Việt đã tỏ lòng biết ơn nước Mỹ cưu mang bằng cách phục vụ quân đội Hoa Kỳ.
ST FB 


Bản tin gốc  ở link dưới đây:

Mother of Navy sailor who survived collision between USS Fitzgerald and a cargo ship describes how her son tried in vain to rescue his shipmates from their flooding berth as all seven deceased men are identified

  • Navy destroyer USS Fitzgerald collided with a Philippines merchant vessel off the coast of Japan Saturday
  • Seven sailors were missing following the collision; the bodies of which were all found on Sunday 
  • Mia Sykes, mother of US Navy sailor, Brayden Harden, 19, said her son tried to save his shipmates 
  • She said Harden told her that four men in his berth and the berth above his died as water filled their berths 
  • Dakota Rigsby was the first sailor identified Saturday night as missing; Navy confirmed he's among deceased
  • Yeoman 3rd Class Shingo Alexander Douglass, 25, from San Diego; Sonar Technician 3rd Class Ngoc T Truong Huynh, 25, from Connecticut; and Gunner's Mate 2nd Class Noe Hernandez, 26, from Weslaco, Texas
  • As well as Fire Controlman 2nd Class Carlosvictor Ganzon Sibayan, 23, from California, Personnel Specialist 1st Class Xavier Alec Martin, 24, from Maryland, & Fire Controlman 1st Class Gary Leo Rehm Jr, 37, from Ohio 
  • The Navy says damage occurred to the starboard side, above and below the Fitzgerald's waterline 
  • Bryce Benson was appointed Executive Officer of Fitzgerald in 2015, he took over as Commander last month
  • During press conference on Sunday Vice Adm Joseph Aucoin said Benson was 'lucky to be alive' 
  • Aucoin said ship was struck on side where 116 crew members were asleep and Benson's cabin was destroyed 
Published: 18:01 EDT, 18 June 2017 | Updated: 00:33 EDT, 19 June 2017

Sài Gòn Muôn Năm Cũ: Kim Vui, Người Phụ Nữ Hấp Dẫn Nhất Việt Nam Thập Niên 60-70

Trần Quang, Kim Vui và Thanh Lan 

Sài Gòn Muôn Năm Cũ: Kim Vui, Người Phụ Nữ Hấp Dẫn Nhất Việt Nam Thập Niên 60-70 LGT: Trò Chuyện với Lan Chi kỳ này xin được viết về một người của Sài Gòn muôn năm cũ: Nghệ Sĩ Kim Vui, người được coi như “hấp dẫn nhất Việt Nam thập niên 60-70.


 Hoàng Lan Chi –Kim Vui 2012
Thiên Hà, ký giả kịch trường từ trước 75, từ Việt Nam qua Hoa Kỳ chơi và một hôm khoe với tôi là anh mới đi nhảy với Kim Vui về. Chỉ hai chữ “Kim Vui” thôi mà gợi cho tôi nhớ về một khoảng trời Sài gòn cũ. Hồi đó tuy bận học nhưng tôi cũng thường theo dõi tin tức qua các trang báo. Các diễn viên điện ảnh thời đó thường được gọi là “minh tinh”. Người nổi bật nhất thời đó về nhan sắc có lẽ là Thẩm Thúy Hằng. Riêng cá nhân tôi, tôi có thể thích khuôn mặt đẹp rất đông phương của TTH nhưng về thân hình thì tôi không ái mộ lắm. Thẩm Thúy Hằng có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt bồ câu to, sống mũi dọc dừa. Nét đẹp hoàn toàn cổ điển được mô tả cho giai nhân trong sách vở. Thế thân hình của TTH hơi to. Bộ ngực quá vĩ đại khiến TTH có vẻ mất cân đối. Một diễn viên khác là Kiều Chinh. Ý kiến tôi cũng là của vài người bạn: Kiều Chinh không thu hút vì vẻ lạnh lùng. Cánh mũi quá nhỏ. Gò má quá cao. Thân hình thì bình thường. Điểm sơ về Thẩm Thúy Hằng cũng như Kiều Chinh chỉ là để nói về Kim Vui và vì sao tôi nghĩ rằng Kim Vui là người phụ nữ hấp dẫn nhất thời ấy. Kim Vui có nét đẹp hơi lai tây phương. Đôi mắt hơi xếch và miệng hơi rộng. Thẩm Phán Dương Như Nguyện nhận xét rất chính xác khi nói rằng nhan sắc Kim Vui thật hiếm có vì là một “combination of Gina Lolobrigia và a delicate version cua Sophia Loren.” Tôi cũng hoàn toàn đồng ý với Dương Như Nguyện khi cô nhận xét là tuy giống nhưng Loren có vẻ “thô” hơn Kim Vui. Về thân hình thì phải nói Kim Vui là một tuyệt hảo vào thời đó. Thập niên 60-70 chưa có sửa sắc đẹp nhiều và cũng không có các “gym” tập luyện thể hình như bây giờ. Thế nhưng hãy nhìn Kim Vui thời đó để thấy rằng ba vòng của cô rất tuyệt hảo. Phụ nữ Việt Nam hiếm ai có được bộ mông tròn đầy như Kim Vui. Nào hãy nhìn hình này của Kim Vui xem có phải khuôn mặt Kim Vui là một tổng hợp Gina Lolobrigia và Sophia Loren, còn thân hình thì rất hấp dẫn và gợi cảm không?
   




 
Ngày nay hiếm có cô gái nào có được thân hình với ba vòng kiểu như thế này của Kim Vui
Ngày đó khi tôi chú ý đến Kim Vui là lần đầu được nhìn flyer quảng cáo phim “ Chân Trời Tím”. Báo chí Sài gòn thời đó tràn ngập bài vở về phim này. Kim Vui thủ vai chính cùng Hùng Cường. Đây là một hình bìa của tạp chí Sân Khấu Mới. Hình dưới là Kim Vui và Hùng Cường trong “Chân Trời Tím”. Thời đó những scene gợi cảm này đã gây xáo động không ít


 
Trước đó Kim Vui đã từng đóng vài phim như Thương Hận, Cúi Mặt. Kim Vui vốn xuất thân từ nghề vũ. Chị kể rằng hồi bé, thân phụ cho học vũ ballet và chị hát ở vũ trường. Kỷ niệm xưa tràn về và tôi tìm đến Kim Vui một chiều thứ bẩy. Nhà chị xinh xắn với ngôi vườn rộng, rất nhiều cây. Kim Vui bây giờ ở độ tuổi ngoài 70 nhưng so với những người ở tuổi ấy thì Kim Vui vẫn là đẹp.

Kim Vui 2012
Hỏi về thuở ấu thơ, Kim Vui cho biết chị con một và chị bị ảnh hưởng bởi thân phụ nhiều. Ông là người định hướng cho nghề nghiệp của chị còn bản thân chị thích vẽ tranh, nắn tượng. Chị học vũ ballet và khi ông hiệu trưởng trường tiểu học Cầu Kho hỏi cô bé biết gì, cô bé cho biết cô chỉ biết vũ và từ đó văn nghệ trường là Kim Vui phải múa. Từ múa là đến hát. Thật sự mà nói Kim Vui có giọng hát hay. Tôi nghe lại giọng chị bây giờ và kinh ngạc. Kinh ngạc vì giọng hát của chị rất “chuẩn”. Nghĩa là từ cách ngân, nhả chữ phải nói như được học bài bản từ trường lớp. Đặc biệt những cách trình bầy đó rất phù hợp với nhạc ngoại quốc. Nhà văn Hồ Trường An đã từng viết về giọng hát Kim Vui như sau “ Một nữ ca sĩ có nội lực thâm hậu hát bằng lối chân truyền song song với lối hát nhạc kích động của giới trẻ đương thời. Giọng hát Kim Vui ngọt và khỏe, tuôn thao thao lai láng như một trận mưa hè. Chuỗi ngân của chị cũng tinh luyện. Chị hát những bài nhạc Pháp bằng tiếng Pháp như “Bambino”, “Histoire d’un Amour”, “Le Gitan” đều hay, phát âm tiếng rõ ràng”. Một điều ngộ nghĩnh mà tôi mới được biết là Kim Vui học chung lớp tiểu học với Hùng Cường! Kim Vui kể ngày đó một lần trong lớp học, Hùng Cường đã “thẩy” cho chị hột me. Kim Vui cười “Chị khờ lắm, Hùng Cường ném qua, nghe một cái cạch trong lớp yên tĩnh. Chị lụm lên thì nín thinh đi lại bỏ vô miệng cắn một cái cốp trong khi cả lớp đang rất yên tĩnh. Thế mà bà sơ hỏi, chị chỉ qua Hùng Cường. Cả hai đứa bị phạt quỳ trên miếng vỏ mít. Chị vừa khóc vừa trách Hùng Cường sao quăng me làm chi cho chị bị phạt”. Tuy vậy khi tôi hỏi chị thích Hùng Cường không, Kim Vui lắc đầu ngay “Không, chị thích Bảo Ân hơn vì Bảo Ân serious không quậy như Hùng Cường” ! Kể về kỷ niệm của thời đi hát vũ trường, Kim Vui còn nhớ ông Tướng Tôn Thất Đính ngày đó rất “kết” chị. Khi đến vũ trường, ông cho người mời Kim Vui đến ngồi bàn sau khi hát. Ông để khẩu súng trên bàn làm ban nhạc thì hơi rét. Nhạc công năn nỉ Kim Vui đến bàn ông Đính và xoay mũi súng đi hướng khác vì họ sợ lỡ ông say và chạm vào cò thì sao! Cuốn phim cuối cùng mà Kim Vui đóng là “Chân Trời Tím” của Liên Ảnh Công Ty trước khi theo chồng sang định cư ở Mỹ. Sau cuốn phim này, Kim Vui được trao giải Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc và chị có gặp TT Nguyễn Văn Thiệu

TT Nguyễn Văn Thiệu – Kim Vui Về cuốn phim này, nhà văn Văn Quang kể lại như sau: Trước hết, anh Quốc Phong thương lượng với tôi để làm thành một cuốn phim “đặc biệt”, thời đó kỹ thuật mới nhất của điện ảnh là cinemascope, màu technicolor… Chúng tôi nghĩ đến đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc, người ôm ấp rất nhiều ý tưởng “làm mới” theo điện ảnh nước ngoài. Gặp Hoàng Vĩnh Lộc, người cũng rất hào hứng sau khi đọc Chân Trời Tím, anh loay hoay viết tạm kịch bản và tìm diễn viên. Anh muốn có một khuôn mặt mới cho điện ảnh VN nên tìm được một anh sinh viên cao ráo, bảnh trai, hoạt bát, đóng vai Phi, vai chính trong phim, rồi đến một dàn nữ diễn viên như Kiều Chinh, Thanh Lan… Nhưng 7 ông chủ của hãng phim Liên Ảnh lại có nhiều bất đồng. Sau đó anh Quốc Phong đề nghị đạo diễn Lê Hoàng Hoa và 2 diễn viên nam nữ chính là Hùng Cường và Kim Vui. Chẳng biết ông Quốc Phong thuyết phục ra sao, tất cả 7 ông chủ hãng phim đều gật đầu. Nhưng quả thật về Hùng Cường và Kim Vui, khiến tôi lo ngại.
 
Tin đó được tung ra, có nhiều dư luận bất lợi vì đố kỵ, ghen ghét, Hùng Cường đã bị một đám phá rối. Một ký giả hồi đó, tường thuật lại chuyện tai nghe mắt thấy, xin trích một đoạn ngắn: “…Một buổi nọ tại sàn quay của Liên Ảnh công ty, đạo diễn đang hướng dẫn Hùng Cường và Kim Vui về diễn xuất trước ống kính của máy quay phim, thì tại quán cà phê gần trước cửa phim trường, có mấy tay tài tử chuyên nghiệp thuộc dạng thường, chuyên đóng vai phụ, nếu nói theo cải lương thì kép nhì, kép ba. Mấy tay này dựng Honda, một tên đi vào phim trường coi tập dượt, còn mấy tên kia thì ngồi lại kêu cà phê uống ngồi chờ. Ðộ nửa giờ đồng hồ thì tên kia đi trở ra, mấy tên ngồi chờ chưa kịp hỏi thì anh ta phát tay lia lịa, miệng thì thốt lên: “Hôi mùi cải lương quá”! Ði ra lẹ lẹ không dám coi thêm… Thế là mấy tên cười rần lên như đang coi một màn hài hước. Lúc đó cách một chiếc bàn, nghệ sĩ Năm Châu cũng đang ngồi uống cà phê, ông được Liên Ảnh mời đến xem Hùng Cường đóng phim, lại gặp người mà trước đây từng quen biết trong lúc chuyển âm phim, nên ngồi trò chuyện. Khi nghe mấy tên này nói như vậy, ông lên tiếng :“Mùi hôi cải lương như thế nào vậy? Mấy chú nói rõ lên đi”. Gặp phải một nghệ sĩ kỳ cựu của cải lương có máu mặt, mấy tên du đãng lên Honda dông mất. Và sau việc Hùng Cường bị châm chích thì người ta tự hỏi, phải chăng nghệ thuật điện ảnh chỉ dành riêng cho một số người mà thôi, những ai đang làm nghề nghiệp khác nếu bước vào thì cũng bị “tai họa” như Hùng Cường!”
Thật ra tôi cũng bị ám ảnh bởi cái tên Hùng Cường trên các sân khấu cải lương và Kim Vui gần như chưa tạo được tên tuổi gì trong làng ca nhạc chứ chưa nói tới điện ảnh. Nhưng tôi đã lầm. Khi xem Kim Vui diễn xuất lần đầu tiên với Hùng Cường dưới bàn tay “phù thủy” Lê Hoàng Hoa, tôi thầm thán phục tài năng của bộ ba này. Họ đóng phim rất tự nhiên, thuần thục. Nói như anh Mai Thảo dặn dò Hùng Cường: “Đóng phim là không đóng gì cả”.
Hùng Cường lột bỏ ngay được bộ mặt thường có trên sân khấu, anh vào vai diễn bình thường, giản dị như một anh hạ sĩ quan thật ngoài đời. Kim Vui vào vai cô vũ nữ đang yêu tận tình, dịu dàng, chung thủy nhưng khi cần tàn nhẫn lại rất “kinh khủng”. Cả hai như có tài năng thiên phú hay “gien” di truyền. Anh Quốc Phong quá hài lòng vì sự lựa chọn của mình, tuyệt đối tin tưởng vào bộ ba này. Một tờ báo đã viết: “Trường hợp Liên Ảnh công ty đã dẹp bỏ mọi dư luận, mọi thành kiến và cả sự công kích của một số người. Ông giám đốc Quốc Phong được coi như là người làm thương mại, ông đã nhắm vào con số đông đảo khán giả cải lương, nên đã mời Hùng Cường cộng tác và phim đã thành công như nhiều người biết. Quả đúng như vậy khi phim Chân Trời Tím được trình chiếu chẳng những thành công về tài chánh, mà còn đoạt giải Văn Học Nghệ Thuật năm 1971. Chưa dừng lại ở đó, Chân Trời Tím lại còn được chiếu tại Lào và Pháp. Đó là lần đầu tiên một cuốn phim Việt Nam phụ đề Pháp ngữ mang tên Lhorizon Pourpre được gởi đi trình chiếu tại Ðại Hội Ðiện Ảnh tổ chức ở Dianard, Anh Quốc.” Hùng Cường đi mua “lon hạ sĩ” Cũng trong ngày đầu quay phim, Hùng Cường chạy đến ghé tai tôi hỏi nhỏ: “Anh ơi cái lon hạ sĩ thế nào, em chưa có”. Chết thật, Hùng Cường đóng vai chính là hạ Sĩ tên Phi trong phim, vậy mà không ai ngờ anh chưa biết cái lon hạ sĩ ra sao, đeo ở đâu. Tôi bèn lôi ngay Hùng Cường ra xe, chở đến tiệm An Thành trước cửa chợ Bến Thành, mua một cặp “lon hạ sĩ” và đeo giùm lên tay áo. Trẻ con, người lớn, nhất là phụ nữ kéo đến xem nghệ sĩ Hùng Cường, cứ nháo nhác hỏi nhau “anh ấy vào lính khi nào vậy” rồi chỉ trỏ lung tung, chả ai thèm nhìn tôi cả. Cái “lon” ấy Hùng Cường đeo gần hết cuốn phim. Năm 1996 Hùng Cường mất tại Mỹ, nhưng vẫn còn mãi mãi một giọng ca vàng sân khấu cải lương, một tiếng hát nồng ấm mạnh mẽ trên sân khấu ca nhạc cùng Mai Lệ Huyền và một diễn viên điện ảnh xuất chúng. Hùng Cường đã ra đi vĩnh viễn để lại đàng sau người con nam ca sĩ cũng nổi tiếng trong nhiều năm qua là Quang Bình và một đạo diễn nổi tiếng không kém đó là Quang Đại. Nhà văn và cũng là nhà phê bình Hồ Trường An đã diễn tả vẻ đẹp của Kim Vui trong bài “Theo Chân Những Tiếng Hát” trên báo Tổ Hợp Miền Đông Hoa Kỳ xb 1998: “Kim Vui mặc áo dài thì áo dài phải mang ơn chị, vì nhờ chị mà áo mới đạt được cái đẹp trong công việc bợ ngực bó eo người mặc. Cái eo của chị thon, lưng chị dài, đùi chị cũng dài, ngực và mông chị đều cao và lồng lộng nét tròn mê hoặc. Chị mặc áo đầm hở vai, và mang găng tay kéo lên khuỷu tay, áo và găng đều bằng nhung đỏ hay nhung đen thì quá choáng lộn, quá bốc lửa như Rita Hayworth trong phim Gilda. Kim Vui cuốn tóc từng lọn boucles anglaises thì đẹp và sang như bà hoàng. Rất tiếc, khán thích giả thích xem nhan sắc của chị lúc chị hát chứ không kể số gì tới giọng hát có căn bản của chị. Về phim ảnh, Kim Vui đóng ba phim như Chân Trời Tím, Thương Hận, và Cúi Mặt. Chính nhờ vai Liên trong Chân Trời Tím, chị đoạt giải Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc. Trong phim nầy, chị có dịp mặc áo tắm và có dịp khỏa thân trước giá vẽ của nhân vật họa sĩ để phô bày đường cong nét lượn tuyệt mỹ trên thân thể chị. Hùng Cường, bạn đồng diễn của chị trong phim Chân Trời Tím có lần tuyên bố với báo chí rằng về điện ảnh, Kim Vui là bạn đồng diễn lý tưởng nhất của anh.Ngoài tài năng nghệ thuật trình diễn đa diện, Kim Vui còn biết vẽ tranh sơn dầu”… Khi nói chuyện với Kim Vui, tôi nhận thấy chị không có vẻ “kiểu cách” của người nổi tiếng. Chị giản dị và chân thành. Bất cứ ai tiếp xúc với chị đều dễ dàng nhận ra điều đáng yêu đó của người phụ nữ miền Nam. Lúc tôi chia sẻ cảm tưởng của mình với nhà văn Văn Quang, ông viết mail trả lời cho tôi như sau về Kim Vui: “Trong thời gian quay phim, tôi bận rộn quá nhiều với công việc phối hợp các đơn vị quân đội yểm trợ cho phim Chân Trời Tím, trong khi đó vẫn phải làm công việc của Phòng Bao Chí Quân Đội nên rất ít khi gặp Kim Vui. Nhưng sau này, khi CTT đã trình chiếu rồi, tôi gặp Kim Vui một vài lần, có khi nói chuyện qua điện thoại thôi. Nhận xét của tôi trước hết về tính cách của nữ diễn viên này. Kim Vui rất hòa nhã, dễ thân thiện và chân thật, không “vẽ vời” như những danh ca tài tử khác. Tôi nhớ một lần, tôi mời Kim Vui đến tham dự buổi dạ hội khóa 4 SQ Trừ Bị Thủ Đức, tổ chức tại Câu lạc bộ Công Binh. Hôm đó hầu hết các danh ca ở VN đều có mặt như Khánh Ly, Lệ Thu, và có cả Kiều Chinh. Kim Vui đến ngồi cùng bàn với chúng tôi, thân mật như “anh em trong nhà”. Chúng tôi đều rất quý Kim Vui vì sự giản dị đó. Về mặt diễn xuất của Kim Vui, như tôi đã viết trong bài “Vài kỷ niệm với đạo diễn phim Chân Trời Tìm vừa từ trần” rằng cô ấy đã làm tôi hết sức ngạc nhiên vì tài năng diễn xuất trước camera lần đầu tiên. Đó là một tài năng thiên phú. Đạo diễn không cần hướng dẫn nhiều, cô ấy có thể sống với nhân vật trong kịch bản phim rất dễ dàng. Vai diễn của Kim Vui trong phim này rất đa dạng, khi dịu dàng như tiểu thư “con nhà lành”, yêu tha thiết như mới biết yêu, nhưng đôi khi lại rất hung dữ, với một nội tậm như điên khùng. Nếu so sánh Kim Vui với nữ tài tử nổi danh nhất thời đó là Kiều Chinh, có lẽ rõ ràng hơn. Kiều Chinh có cái dáng sang trọng, rất hợp với những vai diễn dịu dàng, thanh lịch. Hãy cứ tạm hình dung đó là vai của Grace Kelly, bà hoàng Monaco. Tôi ví von thế cho dễ hình dung thôi. Kim Vui cũng có cái dáng sang trọng nhưng tự trong con người, trong đôi mắt diễn viên luôn thấy được sự sẵn sàng nổi loạn. Giống như Ava Gardner qúy phái nhưng rất sẵn sàng lao vào sòng bài, hút thuốc lá và đi chơi với những tay đầu bò rừng Tây Ban Nha. Qua CTT và nhiều cuốn phim khác, cho thấy tài năng của Kim vui chính là sự đa dạng này.” Một sự kiện mà ngày xưa hay dùng là chữ “scandahl” của “Chân Trời Tím”. Đó là cảnh Kim Vui khỏa thân cho họa sĩ vẽ. Kể về chuyện này, Kim Vui cho biết nữ họa sĩ Trương Thị Thịnh (phu quân bà là người dạy vẽ cho Kim Vui), đã là người vẽ Kim Vui khỏa thân thật sự bên ngoài. Nhưng khi dàn dựng cảnh đó trong phim thì Kim Vui đã mặc một quần mỏng da người bó sát và ống kính quay phim thì chỉ chiếu từ sau lưng người họa sĩ tới mà thôi. Kim Vui kể ngày đó có nhiều người tò mò đến phim trường coi quay cảnh này lắm. Khi được hỏi chị nghĩ gì, Kim Vui cho biết “Có một chương trình TV ngày đó là Người Dân Muốn Biết họ phỏng vấn, chị nói nhìn vào cái hình khỏa thân mà mình thấy nó đẹp thì nó đẹp còn nếu mình nhìn thấy nó dơ thì nó dơ. Đẹp hay dơ là nơi tư tưởng của con người hết”. Bức tranh khỏa thân đầu tiên ở Việt Nam của Kim Vui do Trương Thị Thịnh vẽ. Qua bức hình này sẽ thấy đây là một nhan sắc và thân hình trời cho vì ngày đó dao kéo chưa được phổ biến.
 


Tranh của Trương Thị Thìn ( sử dụng trong phim Chân Trời Tím)

Một điều khá bất ngờ với tôi khi được biết Kim Vui cũng là người đầu tiên mặc bikini ở Việt Nam. Chị cười hóm hỉnh “Chị nghĩ mình phải làm cái gì đó cho phụ nữ Việt Nam chớ cứ bít bùng sao. Ngộ một điều là chính mấy người chỉ trích chị khi chị lancer cái gì mới thì sau đó cũng chính họ bắt chước làm theo”! Kim Vui hát nhạc ngoại ở các “night club” và với một thân hình bốc lửa như thế thì hiển nhiên có rất nhiều fans. Kim Vui kể “ Giả dụ chị đi hát ở night club này có 20 người theo. Khi chị qua club thứ hai, 20 người đó đi theo chị. Khi chị qua club thứ 3 thì 20 người đó cộng thêm một mớ người mới đi theo. Coi chịu nổi hông”. Tôi bật cười khi nghe lại ngôn ngữ miền nam “Coi chịu nổi hông!”. Có nụ cười và hàm răng đẹp nên ngày đó Kim Vui đã được mời làm quảng cáo cho hãng kem đánh răng. Ngoài ra, chị còn quảng cáo cho nước ngọt. Đây là tấm hình quảng cáo nước ngọt ngày xưa. Qua tấm ảnh này, cách đây hơn 40 năm, thế hệ ngày nay nghĩ gì về nghệ thuật phim ảnh cũng như quảng cáo của Sài Gòn ngày ấy?


 Kim Vui quảng cáo nước ngọt thời trước 75
Tuy hát hay và thân hình “sexy” nhưng Kim Vui lại thích thương mại hơn. Chị chia sẻ rằng chị phải kiếm tiền vì đứa con gái đầu lòng của chị mắc bệnh khá nan y. Chị tốn rất nhiều tiền để chữa trị. Khi theo chồng sang Mỹ chị cũng đi vào thương mại và nhờ ơn trên lúc nào cũng có vị trí khá cao. Hiện giờ Kim Vui có hai giòng con: con Việt với nhạc sĩ Hoài Nam và con lai Mỹ với người chồng sau. Kim Vui cho biết chị đang trong giai đoạn hoàn tất cuốn hồi ký viết về toàn bộ cuôc đời chị bằng tiếng Anh với rất nhiều phụ bản hình ảnh. Sau đó có thể chị sẽ nhờ người dịch sang tiếng Việt sau.
Còn LS Dương Như Nguyện viết về Kim Vui như sau:
 Dương Như Nguyện:  Khuôn Mặt Kim Vui Trên Màn Ảnh Lớn VNCH
Năm 1974, tôi là một cô gái VN nhỏ bé mê truyền thông, màn ảnh và sân khấu (ngay từ thuở mới .. lọt lòng vì tôi là con gái của mẹ tôi. Mẹ tôi là một phụ nữ miền Trung nhu mì đi học làm nghề cô giáo và sống như một phụ nữ cổ truyền từ thế kỷ 19. Vậy mà mẹ tôi là người đầu tiên cho tôi ý tưởng khi xong trung học tôi không nên qua qua Mỹ du học mà trái lại nên ở VN học Quốc Gia Âm Nhạc Kịch Nghệ để trở thành nghệ sĩ sân khấu và đóng phim trong khi đi dạy tiếng Anh để kiếm tiền sinh sống!)
Ở xã hội miền Nam VN lúc đó, tôi lấy đâu ra hình ảnh của một “thần tượng” trên sân khấu và màn ảnh lớn – một môi trường phôi thai ở đất nước chiến tranh nghèo nàn ấy? Tôi phải nhắc đến nghệ sĩ Kim Vui. Bà là pha trộn của Sophia Loren, Gina Lollobrigida và một vài cô đào Tây Phương khác thuộc vào thế giới “pinned up” của Hollywood. Cộng thêm vào đó có thêm  những đường nét đằm thắm rất Đông Nam Á. Một khuôn mặt đặc biệt và gợi cảm. Cái tên nghệ danh của bà thì đặc thù VN mà lại rất dễ đọc theo tiếng Anh hay tiếng Pháp!
Ở Kim Vui, khả năng diễn xuất rất tự nhiên toát ra từ tính cách gợi cảm của khuôn mặt bà. Một đắm say từ ánh mắt đến làn môi. “Nhập vai” dễ dàng như nói và thở. Khuôn mặt ấy làm màn ảnh lớn sáng lên với sự thu hút từ bên trong.
Quý vị không tin thì cứ tìm lại “closed-up” của khuôn mặt Kim Vui trên màn ảnh lớn trong phim Chân Trời Tím, rồi so sánh với khuôn mặt của Kiều Chinh trên màn ảnh lớn trong “Người Tình Không Chân Dung” hay màn ảnh nhỏ của truyền hình Mỹ trong phim truyện MASH, thì sẽ thấy ngay sự khác biệt và cảm nhận thế nào là tính gợi cảm tự nhiên của một diễn viên màn bạc.
Kim Vui có sự thu hút gợi cảm tự nhiên ấy ở tính cách quốc tế, của một superstar mà các đồng nghiệp của bà không có (theo thiển ý của tôi).
Sau 75, đôi lần tôi được thấy bà mặc váy đầm Tây Ban Nha, biểu diễn múa Flamenco cho cộng đồng VN – lúc đó là những con người vẫn còn lạc lõng bơ vơ chưa có chỗ đứng rõ nét trên đất nước mới.
Tôi chỉ tiếc cho Kim Vui sinh ra trong một đất nước quá nhiễu nhương mà nghệ thuật thứ bảy quá phôi thai và những biến chuyển lịch sử đã không cho khuôn mặt tài hoa này xuất phát hết tinh anh. Ấy thế mà bà cũng đã chói sáng và trường tồn trong xã hội VNCH thập niên 60, 70 và hơn thế nữa …Hình như bà đi trước thời đại của mình, đi vượt ra khỏi biên cương của văn hóa nước Việt.
Con người bà, theo nhiều người kể lại, thuần hậu và dễ thương với đồng hương như một cá nhân thuần Việt và rất chân chất như ruộng lúa Cửu Long, như gió mát từ sông lạch của miền Nam. Bây giờ, ở tuổi 70, bà vẫn thành thật, tự nhiên, thanh thoát mà gợi cảm!
Dĩ nhiên là sau khi qua Mỹ thì tôi cũng mon men đi theo sân khấu rồi màn ảnh lớn để xem nó như thế nào, rồi dừng lại ở đó. Vì thế, ngày hôm nay tôi mới có thể đưa những nhận xét này một cách rất tự tin về khuôn mặt và khả năng diễn xuất của Kim Vui với cái lý của tôi, và tôi tin chắc rằng sẽ có nhiều nghệ sĩ đồng ý với tôi, trong cũng như ngoài cộng đồng người Việt.
Nếu tôi đã Brava Brigitte Bardot thần tượng của một thời và luôn luôn của văn hóa Pháp, thì tôi cũng sẽ phải Brava Kim Vui!
Vượt văn hóa, vượt thời gian!
           (DƯƠNG NHƯ NGUYỆN )
Vài hình ảnh bây giờ của Kim Vui


 Kim Vui-Hoàng Lan Chi 2012


Hoàng Lan Chi

Sunday, June 18, 2017

Khánh Thành Đài Tưởng Niệm 30-4-2017 Tại Công Viên Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ







Ký sắc Lệnh Cấm Vận CS Cuba TT Donald Trump Cảnh Cáo CS Thế Giới!

Tại nhà hát Manuel Artime, thành phố Miami, tiểu bang Florida, Hoa Kỳ, Phó Tổng Thống Mike Pence phát biểu, giới thiệu Tổng Thống Donald Trump (YouTube Video – Diễn văn Phó TT Pence – Diễn văn TT Trump) 
Ký sắc Lệnh Cấm Vận CS Cuba TT Donald Trump Cảnh Cáo CS Thế Giới! 
Hữu Nguyên, SGTimes.Aus
Ngày 17-6-2017
Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017, tại nhà hát Manuel Artime (tên vị anh hùng Cuba, người lãnh đạo cuộc đổ bổ Vịnh Con Heo vào tháng 4, 1961, nhằm lật đổ chế độ CS Fidel Castro), sau bài nói chuyện dài 40 phút đồng hồ, tố cáo tội ác CS Cuba đồng thời ca ngợi lòng yêu nước của người Cuba tỵ nạn CS, được cộng đồng Mỹ – Cuba hết sức cảm động, vỗ tay hoan hô hơn 50 lần, Tổng Thống Donald Trump đã chính thức ký sắc lệnh TÁI cấm vận nhà nước CS Cuba.
GIỚI THIỆU CỦA PHÓ TT MIKE PENCE
Mở đầu buổi nói chuyện với cộng đồng Mỹ – Cuba, Phó TT Mike Pence tuyên bố ý nghĩa lịch sử của Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017, ngày đánh dấu nước Mỹ tiếp tục hậu thuẫn cho tự do dân chủ; ngày dân tộc Mỹ đoàn kết với dân tộc Cuba, dưới sự lãnh đạo cứng rắn và kiên quyết của TT Donald Trump.
Phó TT Pence cũng trình bầy 3 sự thật quan trọng: Một, suốt 58 năm qua, chế độ CS độc tài áp bức tại Cuba đã tước bỏ mọi quyền tự do, cùng tương lai của người dân Cuba. Hai, trải qua nhiều thế hệ, những người tỵ nạn Cuba đã vượt biển tìm tự do tại Hoa Kỳ. Ba, mặc dù đến được bến bờ tự do, những người tỵ nạn Cuba vẫn không quên những thảm cảnh tại quê nhà, và tiếp tục đấu tranh giành tự do cho Cuba.
Sau đó, Phó TT Pence khẳng định với những người Cuba yêu nước chống CS: “Hôm nay, TT Donald Trump sẽ trình bầy một cách minh bạch, nước Mỹ bên cạnh các bạn; nước Mỹ hậu thuẫn những ai bị bách hại, áp bức và bóc lột tại Cuba; nước Mỹ không bắt tay với những tên bạo chúa; nước Mỹ hậu thuẫn những người Cuba can đảm, đấu tranh giành tự do, sự sống và những quyền được Tạo hoá ban” (Today, President Donald Trump will make it clear that America is with you, that America stands with the persecuted, the oppressed, and the exploited in Cuba – that this nation stands not with tyrants, but today, President Donald Trump will make it clear that the United States of America stands with the courageous men and women of Cuba who seek to reclaim their God-given rights to life and liberty).
Giữa tiếng vỗ tay vang dội của mọi người, Phó TT Pence kết thúc phần giới thiệu qua lời hô bằng tiếng Tây Ban Nha: “Cuba Tự Do Muôn Năm” (Que Viva Cuba Libre).
BÀI NÓI CHUYỆN CỦA TT DONALD TRUMP


Tại nhà hát Manuel Artime, thành phố Miami, tiểu bang Florida, Hoa Kỳ, Tổng Thống Donald Trump phát biểu, tố cáo tội ác CS Cuba và công bố quyết định ký sắc lệnh TÁI cấm vận CS Cuba (YouTube Video – Diễn văn Phó TT Pence – Diễn văn TT Trump)
Việc ký sắc lệnh TÁI cấm vận nhà nước CS Cuba, của TT Donald Trump, có giá trị lịch sử, chính thức huỷ bỏ sắc lệnh “thân thiện CS Cuba” của TT Obama, đồng thời tiếp tục chính sách cấm vận CS Cuba được chính phủ Mỹ theo đuổi suốt gần 60 năm qua.
Quan trọng hơn, sắc lệnh của ông còn là một thông điệp hết sức minh bạch, cổ võ tất cả những người yêu tự do chống CS trên toàn thế giới, nhất là những người Mỹ – Cuba.
Lắng nghe TT Donald Trump trong gần 40 phút, Cộng đồng Mỹ – Cuba đã hết sức xúc động và vui mừng khi TT Donald Trump thẳng thắn vinh danh, ca ngợi sự hiện diện: của những cựu chiến binh Cuba từng chiến đấu trong cuộc đổ bộ Vịnh Con Heo; những nạn nhân của chế độ CS độc tài tàn ác tại Cuba; những người tỵ nạn và bất đồng chính kiến Cuba; những người Cuba đến Mỹ qua Operation Peter Pan [chiến dịch di tản 14,000 trẻ em mồ côi ở Cuba sang Mỹ từ 1960 đến 1962 – chú thích SGT]. TT cũng ca ngợi tất cả những người dân Cuba dám nói sự thật, dám bảo vệ công lý, trong nhà thờ, các tiệm cà phê, trên các đường phố của TP Miami…
TT Donald Trump cũng bầy tỏ lòng biết ơn đối với tất cả những người Cuba dũng cảm, đã thay mặt những người âm thầm chịu đựng đau khổ tại Cuba, lên tiếng chống lại chế độ độc tài CS Cuba.
Bằng giọng nói chân tình, đầy xúc động, TT Donald Trump nhắc nhở mọi người nhớ lại những tội ác kinh tâm động phách của CS Cuba nói riêng và chủ nghĩa CS nói chung trên toàn thế giới. Ông cũng tố cáo sự thật, chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá Cuba và bất cứ quốc gia nào bị CS đô hộ. Không những thế, TT còn nhắc đến tên tuổi cùng những năm tháng tù đầy, của những nhân chứng sống trong cộng đồng Mỹ – Cuba, hiện đang có mặt trong buổi nói chuyện của TT.
TT Donald Trump cũng kêu gọi mọi người không thể im lặng trước sự đàn áp của CS. Những ai chứng kiến SỰ THẬT về tội ác CS, hãy lên tiếng tố cáo SỰ THẬT đó; và đã đến lúc SỰ THẬT réo gọi mọi người phải hành động.
Ông cũng cho biết, trong cương vị ứng cử viên TT Mỹ, ông đã hứa với cộng đồng Mỹ – Cuba sẽ hành động – thì nay, trong cương vị TT Mỹ, ông giữ lời hứa bằng hành động cụ thể: Ký sắc lệnh TÁI cấm vận Cuba.
Ông khẳng định SỰ THỰC hiển nhiên tại Cuba: “Suốt thời gian gần sáu thập niên qua, dân tộc Cuba đã chịu đựng muôn vàn đau khổ dưới sự đô hộ của chủ nghĩa cộng sản. Cho tới ngày hôm nay, dân tộc Cuba vẫn còn bị cai trị bởi chính những kẻ sát nhân đã tàn sát hàng chục ngàn người Cuba; những kẻ muốn xuất cảng sự áp bức và cái ý thức hệ hủ bại của họ trên khắp bán cầu của chúng ta; những kẻ đã có lúc chứa chấp vũ khí nguyên tử cách bờ biển chúng ta 90 dặm” (For nearly six decades, the Cuban people have suffered under communist domination.  To this day, Cuba is ruled by the same people who killed tens of thousands of their own citizens, who sought to spread their repressive and failed ideology throughout our hemisphere, and who once tried to host enemy nuclear weapons 90 miles from our shores).
Hiển nhiên, SỰ THẬT tại Cuba được TT Donald Trump khẳng định với cộng đồng Mỹ – Cuba, cũng còn là SỰ THẬT tại những quốc gia cộng sản trên thế giới hiện nay, trong đó có cộng sản Việt Nam.
Sau khi khẳng định SỰ THẬT hiển nhiên đó, TT Donald Trump cũng tố cáo sự vô lý và phản bội của chính phủ tiền nhiệm khi TT Obama thoả hiệp với chế độ CS Castro. Ông nhìn nhận, quyết định của TT Obama không giúp gì cho nhân dân Cuba. Trái lại, nó chỉ làm giầu cho chế độ CS Cuba, khiến chúng càng gia tăng sức mạnh, nghiền nát các phong trào đấu tranh giành tự do, dân chủ của người dân Cuba.
TT Donald Trump cũng đòi hỏi, nhà cầm quyền CS Cuba phải chấm dứt đàn áp, chấm dứt bỏ tù những người bất đồng chính kiến, đồng thời trả tự do cho tù chính trị, trao trả quyền tự do chính trị và kinh tế cho người dân Cuba.
Đặc biệt, TT Donald Trump cũng đòi CS Cuba phải trao nộp: Một, Joanne Chesimard, thành viên thuộc tổ chức khủng bố Black Liberation Army, đã bị toà án Mỹ kết án tội giết người vào năm 1971 và thọ án tù tại Mỹ, đến năm 1979 vượt ngục và đào tẩu sang Cuba năm 1984. Hai, những thủ phạm đã bắn hạ hai máy bay dân sự của Brothers to the Rescue (tổ chức do người tỵ nạn Cuba thành lập để cứu vớt những người tỵ nạn Cuba vượt biển), khiến 4 người chết.

Trong không khí trang nghiêm tại buổi nói chuyện của TT Donald Trump, nhạc sĩ vĩ cầm Luis Haza độc tấu bài Quốc Ca Hoa Kỳ, tưởng nhớ ước mơ thiêng liêng của ông và những người Cuba, về miền đất hứa Hoa Kỳ.
Hiểu rõ, Hoa Kỳ là niềm mơ ước thiêng liêng đối với tất cả những người Cuba yêu tự do, TT Donald Trump đã kể lại câu chuyện hết sức cảm động về Luis Haza, nhạc sĩ Cuba nổi tiếng thiên tài vĩ cầm ngay từ bé, có thân phụ bị CS hành quyết khi CS Cuba cướp chính quyền. Năm đó, Luis Haza mới có 8 tuổi. 4 năm sau, đề tuyên truyền cho cái gọi là “chính sách hoà hợp hoà giải dân tộc”, CS Cuba tổ chức chương trình truyền hình quay cảnh Luis Haza độc tấu vĩ cầm cho Castro nghe. Nhưng Luis Haza từ chối. Tới khi bị lính của Castro chĩa súng vào đầu, Luis Haza, 12 tuổi, đã kéo vĩ cầm bài quốc ca của Mỹ (Star-Spangled Banner).
Kể đến đó, TT Donald Trump tự hào tuyên bố, Hoa Kỳ là biểu tượng cho tự do và hy vọng, không những của Luis Haza, mà còn của tất cả những người Cuba, cũng như của bất cứ ai trên thế giới có lòng yêu tự do.
TT.Trump Hủy Một Phần Thỏa Thuận Với Cuba Thời TT.Obama
Tổng thống Trump ký sắc lệnh hạn chế đi lại và thương mại với Cuba. •
"Có hiệu lực ngay lập tức, tôi đang huỷ bỏ thoả thuận hoàn toàn một chiều của chính quyền trước với Cuba", Reuters ngày 16/6 dẫn lời ông Trump nói ở Miami.
Tổng thống Mỹ tuyên bố khi ký sắc lệnh mới, trong đó yêu cầu hạn chế hơn với người Mỹ đến Cuba du lịch và siết chặt giao dịch thương mại của doanh nghiệp Mỹ với quân đội Cuba.
Ông Trump cho hay đang huỷ bỏ thoả thuận "kinh khủng và sai lạc" của cựu tổng thống Obama với Cuba. Tuy nhiên ông vẫn giữ lại nhiều thay đổi, trong đó có đại sứ quán Mỹ tại Havana.
Tổng thống Mỹ chỉ trích chính phủ của Chủ tịch Cuba Raul Castro, cho hay Washington nỗ lực ngăn đồng USD được dùng làm quỹ cho chính phủ Havana. Ông Trump cam kết các lệnh trừng phạt với Cuba sẽ không được dỡ bỏ đến khi Cuba trả tự do cho các tù nhân chính trị và tổ chức bầu cử tự do.
Chính sách mới ngăn hầu hết các giao dịch thương mại của Mỹ với Tập đoàn doanh nghiệp lực lượng vũ trang (AFBEG), một doanh nghiệp Cuba kinh doanh tất cả các lĩnh vực trong nền kinh tế.
Tuy nhiên, các quan chức Mỹ cho biết vẫn có một vài ngoại lệ, gồm đi lại trên không và trên biển. Điều đó giúp bảo đảm các hãng hàng không Mỹ và vận tải biển vẫn hoạt động ở Cuba.
Chính quyền Trump cũng không có kế hoạch hạn chế lượng rum và xì gà mà người Mỹ có thể đem về cho tiêu dùng cá nhân.
Theo yêu cầu của Tổng thống, các bộ Tài chính và Thương mại Mỹ sẽ có 30 ngày để soạn các quy định mới.
Khánh Lynh
President Trump is reviewing US policy toward Cuba