
Tôi học cùng lớp với Trọng Hê và Phú Rổ, hai tên du đãng nổi
tiếng quậy phá của đất Thần Kinh. Hôm đó chúng trừng mắt nghênh nhau suốt buổi
học. Để chứng tỏ lòng can đảm Trọng Hê tự đấm vào mũi vài cái làm máu tuôn xối
xả, Phú Rổ tự đâm bút bi vào cánh tay làm máu ra lai láng. Tan học hai anh quần
nhau một trận tại sân bóng rổ để tranh giành thứ bậc anh chị học đường trước sự
cổ võ của đám học sinh.
Tính tôi vốn hiền hòa không thích chuyện ẩu đả nên cũng chẳng biết ai thắng ai
thua. Ngoài việc đi học tôi chẳng có chuyện gì làm nên thường diện bộ áo quần
mới nhất theo dòng người bát qua phố Trần Hưng Đạo xuống đường Phan Bội Châu
rồi dừng lại trước phòng vẽ Ngọc Duy gọi anh Do, người bạn cùng lớp, ra tụ tập
cùng đám bạn đứng uốn éo cười đùa nhìn người đi qua đi lại và mong cho ai quanh
phố nhìn thấy mình. Trong số bạn học có anh Hoàng con nhà giàu có được chiếc xe
gắn máy hiệu Ichia thường đèo tôi lạng một vòng quanh phố rồi dừng lại ngồi
trước quán café Lạc Sơn để đợi người đẹp tên Nga, con của ông chủ rạp ciné Tân
Tân, người yêu trong mộng của anh ta. Mỗi lần cô Nga xuất hiện thì mặt Hoàng
tái ra, cô vô tình càng đi đến gần thì anh ta càng run và trong khoảng thời
gian tôi đi chơi chung với Hoàng tôi chưa bao giờ thấy Hoàng mở miệng nói gì
với cô Nga, còn về sau thì tôi không biết. Thấy bạn có được tình yêu tuy một
chiều nhưng quá dữ dội tôi cũng tìm đối tượng để yêu cho biết mùi vị tình yêu.
Đối tượng để yêu của tôi Hương, cô bé học cùng trường có đôi mắt bồ câu đen
nhánh. Nhưng một hôm chị Tâm, người hàng xóm, cũng có đôi mắt bồ câu đen nhánh
giống Hương chửi chồng và trợn đôi mắt to lên hung dữ như mắt cú làm cho óc thẩm
mỹ trong tôi thay đổi và tôi quên mất Hương hồi nào không hay.
Tôi lớn lên trong thành phố Huế thanh bình trong lúc cả nước đang chìm đắm
trong chiến tranh mà tôi nào có hay biết. Các bạn học tôi ngày nào cũng bàn về
ban nhạc The Beatles giọng ca của Fransoir Hardy hoặc Silvie Vartan, còn tôi
mãi mơ mộng theo hình ảnh mấy anh tóc dài giang hồ lãng tử hippies tận trời
Tây.
Năm đó tôi không thể bình yên tiếp tục học hành vì các anh sinh viên học sinh
ngày biểu tình ngày bãi học. Cuộc đời tôi đi vào một khúc quanh vì 2 thứ thôi
thúc tính giang hồ trong tôi mà nói ra chẳng ai tin. Đó là bản nhạc bằng Anh
Ngữ tên là gì tôi không biết nhưng trong đó tôi chỉ biết một câu và thường
nghêu ngao một mình : “If you come down to the river. If you’ re rowing on the
river. Rowing rowing on the river. You don’t have to worry because you have no
money…” Tạm dịch “Nếu anh đến ở bên giòng sông. Nếu anh chèo thuyền trên sông.
Chèo thuyền chèo thuyền trên sông. Anh không lo lắng muộn phiền vì anh chẳng có
tiền…” và hình ảnh một đám thanh niên tóc dài hippies đi chân đất sống hòa nhập
với thiên nhiên đăng trong tờ báo Life. Tôi gom góp được một số tiền bỏ nhà bỏ
học lên đường đi “Bụi Đời”.
Hippy Bụi Đời và thực tế khác nhau rất xa. Tôi hết tiền rất nhanh và ghé vào Đà
Nẵng thăm chị mình nhưng thật chất là xin ăn. Ông anh rể kiếm cho tôi một việc
làm trong phi trường Đà Nẵng cho quân đội Mỹ, đang ào ạt vào Việt Nam tham
chiến. Vài tháng sau phòng nhân viên tại đường Quang Trung mở thi tuyển thông
dịch viên. Tôi trúng tuyển và được thâu nhận làm thông dịch viên cho Đại Đội 29
Dân Sự Vụ Bộ Binh Mỹ đóng trong Bộ Tư Lệnh Lực Lượng III Thủy Quân Lục Chiến
Hoa Kỳ tại bên kia bờ sông Hàn.
Lúc còn đi học tôi chọn Anh Ngữ là ngoại ngữ phụ nên vốn liếng tiếng Anh chẳng
là bao, khi làm thông dịch viên tôi nói thì tôi nghe và Mỹ nói thì Mỹ nghe. Tôi
ôm cuốn tự điển Anh Ngữ và cuốn văn phạm Anh Ngữ mở lớp tự học Anh Ngữ trong
trại lính Mỹ và lớn dần với thời gian. Vài tháng sau tôi mua được một chiếc xe
gắn máy mới hiệu Honda, đó là niềm mơ ước từ lâu của tôi, rồi quên mất chuyện
trở lại trường xưa để tiếp tục học hành mà bước thẳng vào đời.
Năm Mậu Thân tôi về lại Huế ăn tết và mắc kẹt lại tại vùng Gia Hộì vì quân cộng
sản Bắc Việt mở trận công kích chiếm trọn thành phố. Khi quân lực VNCH đánh bật
quân cộng sản ra khỏi thành phố tôi phải ở lại thêm một tuần vì đường giao
thông từ Huế vào Đà Nẵng chưa được giải tỏa. Trong tuần lễ đó, ban ngày cả xóm
tôi đang ở náo loạn mỗi khi tìm được xác người thân trong xóm bị chôn trong các
hầm tập thể, ban đêm tôi phải thức trắng đêm không ngủ được vì tiếng khóc hằng
đêm của những người vợ mất chồng mẹ mất con em mất anh con mất cha trong xóm.
Những năm sau đó khi trở về thăm Huế, nơi được sanh ra và lớn lên, tôi không
bao giờ đủ can đảm ở đến ngày thứ 3 vì mỗi lần nằm xuống trong mơ màng thì
tiếng khóc lại vang lên trong tai. Nay đang cư ngụ tại Mỹ không có kế hoạch về
thăm lại Việt Nam và nếu có về Việt Nam cũng chưa chắc tôi sẽ đi Huế, có lẽ tôi
đã mất Huế. Người ta nói Huế để đi mà nhớ nhưng đối với tôi Huế để đi mà quên
vì ai cũng muốn quên những câu chuyện buồn.
Sau năm Mậu Thân chính quyền Miền Nam Việt Nam ban hành lệnh Tổng động viên.
Tôi rời chỗ làm lên đường nhập ngũ. Sau một thời gian được huấn luyện tại
trường Bộ Binh Thủ Đức và trường Tình báo Cây Mai, tôi trình diện Phòng Nhì Bộ
Tư lệnh Quân Đoàn I (BTLQĐI) và được phân công làm Sĩ Quan Liên Lạc trong phái
bộ cố vấn Mỹ (MACV) của BTLQĐI. Hai năm sau tôi được du học thêm về ngành tình
báo và đưa về làm Sĩ quan Tình báo trong Ban Tình Báo của Phòng 2 BTLQĐI.
Ban Tình Báo do Đại Úy Thuận làm trưởng ban với 3 sĩ quan là Trung Úy Ninh,
Trung Úy Hẽo và tôi. Phần việc của tôi là lên bản đồ hàng ngày những vị trí
điện đài của quân cộng sản trong vùng và cùng với hai sĩ quan trong ban lên tin
tức để Đại Tá Phạm Văn Phô thuyết trình cho Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh
Quân Đoàn I, mỗi buổi sáng. Trung Úy Hẽo là một sĩ quan siêng năng thường tới
sớm lo vẹn toàn đầy đủ tin tức cho những buổi thuyết trình. Sau năm 1975 mới lộ
ra y là một cơ sở của cộng sản, như thế những tin tức trong phòng hội của
BTLQĐI đã được y chuyển cho cộng sản suốt thời gian y làm việc. Thời gian gần
đây một số anh em làm tại phòng 2 BTLQĐI có về VN gặp y đi lượm rác kiếm ăn và
gần đây thì lại thấy cạo đầu đi tu.
Hôm đó là ngày mồng 4 tết năm Tân Sửu, tức là ngày 30 tháng 1 năm 1971. Ban
Tình Báo chia làm 2, tôi và Đại Úy Thuận lên đường theo đoàn xe của BTLQĐI ra
Đông Hà thành lập Bộ Chỉ Huy Tiền Phương để bắt đầu cuộc hành quân Lam Sơn 719
qua Lào.
Vùng hành quân theo đường 9 qua đến thành phố Tchépone, Lào. Mặt trận để dàn
quân trải dài từ biên giới Việt Lào là Lao Bảo đến Tchépone khoảng 40 cây số
đường chim bay. Số quân đổ vào mặt trận trên dưới 20 ngàn. Với mục đích (Không
nói ra khi mở đầu cuộc hành quân) thiết lập trên các cao điểm một số Căn Cứ Hỏa
Lực hai bên đường 9 trong thời gian dài để khống chế chặn đường xâm nhập quân
cộng sản. Phía Bắc đường 9 có 2 Căn Cứ Hỏa Lực 30 và 31 do quân dù và pháo binh
trấn giữ. Bên ngoài về hướng bắc 2 Căn Cứ Hỏa Lực trên có TĐ 39 BĐQ và TĐ21 BĐQ
nằm vành đai. Dưới 2 Căn Cứ Hỏa Lực trên có Căn Cứ Hỏa Lực A Lưới là nơi đồn
trú của quân Thiết Giáp, Dù và Pháo binh. Phía Nam đường 9 là nơi đóng quân của
Sư Đoàn I Bộ Binh tại các cao điểm tên là Delta, Lolo, Sophia.
10 ngày sau tôi được lệnh cùng Đại Úy Cảnh, ban trận liệt, lên đường bay đến
một ngọn đồi gần phi trường Khe Sanh để lập Bộ Chỉ Huy Nhẹ cho Đại Tá Nguyễn
Đình Vinh, vị chỉ huy trưởng toàn Mặt Trận, lên sau đó. Khoảng 1 tuần sau Bộ
chỉ Huy Nhẹ đón nhận một vị khách không mời, Đại Tá Nhật, trưởng phòng 3
BTLQĐI. Ông trước là sĩ quan quân huấn thường tạo nhiều khuyết điểm khi thuyết
trình và hay bị Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm “nổ”. Ông thường nằm đu dưa trên
võng và hồn nhiên nói: “Tao bán cái cho thằng Nhàn dưới đó” (Trung Tá Nhàn, phó
phòng 3 đang ở Đông Hà).
Cuộc hành quân đang diễn ra tốt đẹp. Các đơn vị tịch thâu được nhiều chiến lợi
phẩm và vào được các vị trí chỉ định không bị kháng cự nhiều của địch. Tôi đưa
về Đông Hà một tù binh bắt được từ chiến trường Lào, đó là tù binh độc nhất
trong cuộc hành quân, y đã khai thấy rất nhiều chiến xa pháo binh tụ tập trong
vùng trước đó 2 tháng. Sau này tôi được biết cuộc hành quân đã bị lộ từ trung
ương nên cộng sản đã bí mật giấu tại vùng hành quân 5 Sư đoàn gồm 12 Trung đoàn
bộ binh, 1 Trung đoàn thiết giáp, 1 Trung đoàn pháo, 19 Tiểu đoàn phòng không
và đang giăng một cái bẫy chờ đón quân VNCH.
Một tuần sau vào một buổi trưa Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm bước vào phòng họp
của Bộ Chỉ Huy Nhẹ tay cầm cái can gỗ quất mạnh vào mấy cái ghế và nói như hét,
“Nó qua bên đó làm gì ? Tao vừa ở bên đó về, ở đó rất yên tĩnh mà”, thì ra Đại
Tá Nhật nghe tin Trung Tướng HXL từ Đông Hà lên nên đã ra Phi đoàn Trực thăng
đậu trước Bộ Chỉ Huy Nhẹ lấy một chiếc Trực thăng bay qua thăm Tiểu đoàn 39 BĐQ
và bị bắn rơi. Hai chiếc Trực thăng Cobra được điều động lên tìm nhưng khoảng
hơn giờ sau đều trở về báo cáo không thể xuống được vì hỏa lực phòng không của
địch quá dày. Quân cộng sản bắt đầu lộ diện nổ súng thì bắn rơi được máy bay
của trưởng phòng 3 BTLQĐI trong tay ông ta có mang theo cuốn sổ trong đó có
phóng đồ của cuộc hành quân.
Ngày hôm sau một cuộc họp trong Bộ Chỉ Huy Nhẹ diễn ra giữa các vị chỉ huy của
từng binh chủng có tham dự cuộc hành quân, phía Mỷ có ba vị tướng, một mặc áo
Không Quân, có lẽ là Tư lệnh Không Quân Mỹ ở Đà Nẵng, một mặc áo bộ binh, có lẽ
là Tư lệnh sư đoàn 101 dù Mỹ đang đóng tại Phú Bài và một là Chuẩn tướng cố vấn
của BTLQĐI. Trong cuộc họp Trung Tướng HXL nói thật to một cách bất mãn
“President said you support why you say no ?” (Tổng thống nói anh yểm trợ tại
sao anh nói không ?). Sau cuộc họp ba vị tướng Mỹ ra đứng bên ngoài hầm tiếp
tục họp với nhau thêm vài gìờ nữa. Sau này tôi được biết cuộc hành quân không
được sự đồng thuận của Mỹ vì Tổng Thớng Richard Nixon đang câu đươc con cá lớn
(bắt tay với Trung Cộng). Phó tổng thống Trần Văn Hương phải họp báo tại Sài
Gòn vừa tố giác vừa kêu gọi nên Mỹ mới tham gia. Phía cộng sản Thủ tướng Phạm
Văn Đồng cũng họp báo thách thức ai làm chủ được Tchépone thì làm chủ được Hạ
Lào.
Khi phía Mỹ đồng ý yểm trợ cuộc hành quân thì phi đoàn chiến đấu cơ của không
quân Mỹ ở Đà Nẵng được chuyển ra Đông Hà. Phi đoàn Trực thăng 217 của Sư đoàn
Không kỵ Mỹ được đưa lên Khe Sanh. Phi trường Khe Sanh nhộn nhịp hẳn lên. Tôi
từ giã Bộ Chỉ Huy Nhẹ lên đường nhận nhiệm vụ mới : Sĩ quan liên lạc cho Phi
đoàn Trực thăng 217. Phần việc của tôi là mỗi buổi chiều đi cùng Trung tá Chỉ
huy trưởng (TTCHT) Phi đoàn 217 Robert f. Molineli qua họp tại bộ Chỉ Huy Nhẹ
và thu thập tin tức cuộc hành quân để thuyết trình cho Phi hành đoàn mỗi buổi
tối. Về sau tôi được biết phía Mỹ khi tham gia cuộc hành quân đã có 65 Phi hành
đoàn bị bắn rơi. 42 mất tích. 818 bị thương. 106 chiếc máy bay bị hủy. 618
chiếc bị hư hại. Điều dở nhất của chính giới Hoa Kỳ tại Washington D.C. là đã
đưa vào trận chiến Việt Nam hàng trăm vị Tướng giỏi nhưng khi muốn rút chân ra
khỏi trận chiến lại giao cho tên Hạ sĩ thuộc Sư đoàn bộ binh 84 tên là Henry
Kissinger giải quyết. Nên những Phi công Mỹ bị bắn rơi tại Lào không bao giờ về
lại được đất Mỹ.
Chiều hôm đó TTCHT Phi đoàn 217 và tôi bay qua Bộ Chỉ Huy Nhẹ để họp, vừa bước
vào hầm họp thì Đại Tá Nguyễn Đình Vinh nói liền với TTCHT Phi đoàn 217 “Sau
cuộc họp này tôi nhờ anh cho 1 chiếc Trực thăng lên tìm TĐ 39 BĐQ giùm, chúng
tôi bị mất liên lạc với họ từ chiều qua”. Câu nói vừa xong thì chuông điện
thoại reo Đại Tá NĐV bắt điện thoại trả lời, bận rộn gọi điện thoại ra lệnh
điều khiển trận đánh.
Cuộc họp hành quân buổi chiều ấy bị hủy. Chúng tôi ra về, thay vì đáp xuống phi
trường Khe Sanh TTCHT, phi đoàn 217 lại điều khiển trực thăng bay rà thấp trên
ngọn cây qua Lào ngang qua nơi đóng quân của Tiểu Đoàn 39 BĐQ và Căn Cứ Hỏa Lực
31. Xác người nằm ngổn ngang từ dưới chân đồi lên, 2 chiếc xe tăng của quân
cộng sản đang quần qua lại trên đỉnh đồi, hai quà đạn pháo làm bùng lên hai
ngọn lửa lớn, tiếng súng phòng không lộp bộp. Quân cộng sản đã tràn ngập vị trí
đóng quân của TĐ39 BĐQ. Quân dù trên Căn Cứ Hỏa Lực Đồi 31 vẫy tay chào. Chiếc
trực thăng dàn ra xa và bay vút lên cao, ông ta mở tần số liên lạc và ra lệnh
cho tôi gọi tìm TĐ39 BĐQ. Tiếng tôi vang lên trong không gian âm u trên cao của
bầu trời đang ngả màu tối. Đạn phòng không của của quân cộng sản giăng tỏa
thành một màn lưới sáng đi chập chờn từ dưới lên quanh chiếc máy bay. Vài quả
đạn nổ trên không làm đỏ rực bầu trời, tôi có cảm giác chiếc máy bay chòng
chành theo từng tiếng nổ. Tôi không biết quân cộng sản đã khai hỏa bao nhiêu
lâu nhưng thời gian đó là những giây phút dài nhất trong đời tôi. Tôi báo cáo
với Trung tá Chỉ huy trưởng Phi đoàn là không bắt liên lạc được dưới đất sau
khi đã chuyển đổi nhiều tần số. Chiếc máy bay nghiêng xuống về lại Bộ Chỉ Huy
Nhẹ để báo cáo cùng Đại Tá Chỉ Huy Trưởng cuộc hành quân về phi vụ vừa thực
hiện.
Hôm sau TTCHT phi đoàn 217 cho tôi biết chiếc phi cơ trực thăng đã bị hư nhẹ vì
có trúng đạn. Về sau tôi được biết tôi đã bay trên hỏa lực phòng không mạnh
nhất dày nhất kể từ thế chiến thứ II bằng 1 chiếc Trực thăng mà bên dưới có 19
tiểu đoàn phòng không nhắm bắn không trúng. Tôi thoát chết là nhờ bầu trời vụt
tối khá nhanh bên dưới nhìn lên không thấy được chiếc phi cơ in trên nền trời
đen thẫm. Hú hồn. Chiến tranh là hoạt động ngu xuẩn nhất của con người. Sanh
mạng của mình được trao cho những con người không quen biết.
Bốn hôm sau Đại Đội Hắc Báo, chuyên nhảy toán cứu Phi hành đoàn bị bắn rơi và
bảo vệ sân bay, cùng với lính Mỹ đang phòng thủ sân bay đưa vào 5 binh sĩ của
TĐ39 BĐQ chạy bộ từ chiến trường về. Tôi kiếm đồ cho họ ăn và lấy xe đưa họ về
Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn BĐQ nằm dưới Bộ Chỉ Huy Nhẹ. Trong câu chuyện với người xạ
thủ súng M72 của Tiểu Đoàn 39 BĐQ tôi được biết như sau : Không thể chặn đứng
được chiếc chiến xa T54 đi đầu của địch khi nó tiến lên đồi. “Em bắn tất cả 3
quả M72. Quả đầu hơi xa em không biết chắc có trúng hay không. 2 quả sau em biết
chắc rằng em đã bắn trúng nhưng đạn không găm vào xe mà đi trợt ra ngoài” “Tại
sao ?”. “Vì chúng đi từ dưới đồi lên. Lúc chúng tập trung quân em đã quan sát
rất kỹ chiếc chiến xa T54 này, chỉ hạ được bằng cách bắn vào dưới bánh xe mà
thôi. Phần trên và tháp súng của xe có bắn trúng cũng không ăn nhằm gì. Em đứng
trên cao xe dưới thấp đi lên em không thấy được phần dưới xe. Khi em bắn quả
cuối cùng chiếc xe T54 chỉ còn cách em 15 mét nên em dục tất cả và chạy bộ về
đến đây”. Anh ta hạ giọng “Em không cản được thì tụi dù cũng không cản được, em
sợ chúng ta … thua trận này quá!”. Tôi trả lời “Dưới đất không cản được T54 thì
máy bay trên không cản được”.
Mấy ngày sau quân cộng sản tập trung tấn công vào Căn Cứ Hỏa Lực 31. Một chiếc
chiến đấu cơ của Không quân Mỹ yểm trợ cuộc hành quân bị bắn rơi, chiếc còn lại
ham cứu bạn không cần biết trận chiến bên dưới. Quân dù không cản nổi xe tăng
T54. Căn Cứ Hỏa Lực 31 bị tràn ngập. Về sau này khi quan sát những chiếc xe
tăng T54 bị bắn bể giây xích bánh xe nằm ngổn ngang trên bãi cát bên kia bờ
sông Mỹ Chánh tôi mới hiểu rằng lời nói của người xạ thủ M72 của TĐ 39 BĐQ là
đúng.
Ngang đây tôi xin bạn đọc cho tôi có vài lời với những người chưa hề cầm súng.
Chiến trường thắng bại phần đông do vũ khí và những người lính gan dạ vô danh.
Nếu không có vũ khí là cây tre dài buộc dao nhọn và bùi nhùi tẩm dầu lửa được
đốt lên khi tấn công thì vua Quang Trung không thể đánh bại quân Xiêm và quân
Thanh. Nếu không có những cây súng hỏa mai mua của Tây Phương thì vua Gia Long
không bao giờ giành lại được sơn hà. Xe tăng T54 không phải là vũ khí mới,
không phải là loại vũ khí không trị được nhưng trong ngẫu nhiên quân cộng sản
dùng nó để tấn công vào các cao điểm đi từ dưới thấp lên bảo vệ được bánh xe
nên thành công. Nếu quân lực VNCH giữ vững được các Căn Cứ Hỏa Lực trên đất Lào
chặn được đường xâm nhập của cộng sản thì Miền Nam Việt Nam không bao giờ bị
mất. Đó là lý do tại sao chúng ta mất Miền Nam Việt Nam. Lý do này tôi cho là
lý do chính.
Theo một tài liệu của người Mỹ cho biết trong trận chiến tại Hạ Lào, Quân Lực
VNCH đã thiệt hại đến 5.000 người vừa chết vừa bị thương và mất tích, quân cộng
sản là 13.341 người. Tất cả khí tài của 2 phe tham chiến điều bị hủy diệt. Số
liệu này không thể được gọi là chính xác, nhất là sự thiệt hại của quân cộng
sản. Thế thì trận đánh Hạ Lào là một trận đánh tổn thất lớn nhất cho cả 2 bên
trong chiến tranh Việt Nam diễn ra như thế nào và cách giết nhau như thế nào mà
có đến gần 20.000 người thiệt mạng (có thể nhiều hơn). Tôi xin trình bày tổng quát
đơn giản, khách quan trung trực theo sự hiểu biết có hạn của tôi, một Sĩ quan
Tham mưu nhỏ nhất còn sống sót, trong trận chiến.
Trận chiến Hạ Lào có 7 trận đánh lớn :
Trận thứ nhất quân cộng sản tấn công xóa sổ TĐ 39 BĐQ
Trận thứ nhì quân cộng sản tấn công tràn ngập Căn Cứ Hỏa Lực 31
Trận thứ 3 quân cộng sản bao vây và dùng pháo binh cầm chân quân Thiết Giáp
đang đồn trú tại Căn Cứ Hỏa Lực A Lưới
Trận thứ tư quân cộng sản phục kích quân thiết giáp và quân Dù đi cứu Căn Cứ
Hỏa Lực 31.
Trận thứ năm quân cộng sản phục kích quân của Sư Đoàn I khi họ rút ra sau khi
đã vào Tchépone.
Trận thứ sáu quân cộng sản tấn công xóa sổ TĐ 21 BĐQ
Trận thứ bảy quân cộng sản bao vây Căn Cứ Hỏa Lực 30. Khi quân trong Căn Cứ Hỏa
Lực 30 được lệnh bí mật rút lui là toàn bộ quân của QLVNCH từ Lào đồng tháo
chạy về Khe Sanh.
Các giới chức quân sự thường cho rằng bên bị phục kích luôn luôn thiệt hại
nhiều hơn bên phục kính và con số 1 thủ bằng 3 công để đo lường thiệt hại đôi
bên khi tham chiến. Ý tưởng này không đúng với trận chiến ở Hạ Lào. Trận đánh
này là trận đánh dùng kỹ thuật trong chiến tranh của 2 phe tư bản và cộng sản
mà người Việt Nam đã sử dụng để giết nhau một cách tàn nhẫn.
Thuở đó ngành Tình báo của Quân Lực VNCH đã phát triển thêm Nha Kỹ Thuật để áp
dụng những phát minh mới nhất của nền khoa học kỹ thuật hiện đại vào phục vụ
cho ngành Tình báo và chiến tranh. Hai phát minh mới nhất về tình báo để hỗ trợ
cho trận chiến Hạ Lào là các toán kỹ thuật dùng máy Sensors, là những chiếc máy
nhỏ được thả trong rừng để định vị địch và dùng pháo bắn hủy diệt và chiếc máy
bay EP-3 (Sau này Trung Cộng có bắt Mỹ hạ cánh tại đảo Hải Nam một chiếc) bay
vần vũ suốt ngày trên bầu trời phi trường Khe Sanh để định vị trí điện đài quân
cộng sản đang tham gia trong trận đánh và dùng pháo đài bay B52 thả bom hủy
diệt. Tôi nghĩ rằng quân cộng sản cũng đã biết những kỹ thuật đó nhưng họ không
còn chọn lựa nào khác là phải sử dụng điện đài để điều quân tham chiến.
Pháo đài bay B52 xuất phát từ Thái Lan bay đến mặt trận Hạ Lào trong vòng 1
giờ, mỗi phi vụ gồm 3 chiếc, mỗi chiếc mang được 32 tấn bom dàn hàng ngang rải
bom hủy diệt một vùng hình chữ nhật rộng hơn 1 cây số dài hơn 6 cây số. Không
chết vì trúng bom thì cũng chết vì âm thanh khi nằm trong khu vực bị B52 dội
bom.
Hầu hết các trận đánh đều có sử dụng các phi vụ B52 để chặn đường tiến quân,
giải tỏa áp lực hay hủy diệt toàn bộ khu vực nếu không giữ được. Những phi vụ
B52 có tác dụng hủy diệt nhiều nhất mà tôi được biết là :
Khi quân thiết giáp và quân Dù đi cứu Căn Cứ Hỏa Lực 31 bi phục kích, toàn bộ
thiết giáp và khí tài được lệnh bỏ lại chiến trường và bí mật rút quân ra trong
vòng vài giờ vào lúc nửa đêm để một Phi vụ có đến 6 chiếc B52 rải thảm bom hùy
diệt.
Trận đánh tại Căn Cứ Hỏa Lực Đồi 30 khi bị quân cộng sản bao vây tăng áp lực,
các vị chỉ huy đã vẽ một tam giác cho quân trú phòng vào một góc và cho B52 thả
bom ở cạnh đối diện. Sau khi thả hết 3 cạnh của tam giác quân trú phòng được
lệnh rút và toàn bộ quân VNCH đều chạy về Khe Sanh. Ngày hôm đó toàn bộ điện
đài của quân cộng sản tại Lào không còn hoạt động. Có ý kiến của các vị chỉ huy
cần tái chiếm vì quân cộng sản đã bị tổn thất quá nặng không còn đủ sức tấn
công nhưng người Mỹ lại từ chối yểm trợ.
Trong những năm gần đây tôi có về Việt Nam đi các nhà sách để tìm đọc những bài
viết của người lính cộng sản có tham gia trận đánh Hạ Lào thì chỉ tìm ra độc
nhất một bài viết vài trang của tướng công binh cộng sản Đồng Sĩ Nguyên viết về
việc xây dựng đường 559 phục vụ cho trận chiến Hạ Lào mà thôi. Phải chăng tất
cả họ đều đã chết dưới bom đạn. Phía quân lực VNCH có 2 nhân vật chủ chốt trong
trận đánh Hạ Lào vẫn còn sống là Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm và Đại Tá Nguyễn
Đình Vinh thì hình như không có bài viết nào về trận đánh mà chỉ có những bài
viết của những cấp thấp nên đầy phiến diện.
Hình như hầu hết những cuộc chiến tranh do con người bày ra đều có nhiều lý lẽ
tưởng rằng đúng lúc mới tham gia và cũng có nhiều nỗi hối hận giày vò khi tàn
cuộc chiến. Không có gì hay ho để đánh giá ai thắng ai bại trong trận đánh Hạ
Lào, một trận đánh trong hàng trăm trận đánh của cuộc chiến tranh cốt nhục
tương tàn nhưng lại cần định tội cho những ai đã gây ra cuộc chiến tranh vô
nghĩa và ngu xuẩn ấy.
Hôm nay ngồi trong quán café tại thành phố Atlanta, tôi hỏi cô bé du học sinh
có thân hình đầy đặn khuôn mặt ngây thơ đang bưng café để kiếm thêm tiền trả
học phí “Con ở đâu bên Việt Nam ? ”. “Con ở Hà Lội”.
Tôi biết một cách chắc chắn rằng tôi chẳng có gì thù hận cô ta và cô ta cũng
chẳng có gì thù hận tôi nhưng 40 năm trước nếu chúng tôi gặp nhau là gặp nhau
trên hai chiến tuyến. Tôi bỗng nhớ lại 2 thằng bạn học du đãng năm xưa và nhớ
cả trận đánh Hạ Lào. Tôi đi về nhà ngồi gõ gõ viết lại chuyện xưa mà lòng vẫn
đầy thương cảm cho 20.000 sanh mạng đã vùi thây trên vùng đất Hạ Lào, họ cũng
có những tâm tư tình cảm giống tôi nhưng thiếu may mắn hơn tôi. Đớn đau ai cũng
là người. Đớn đau ai cũng là người đớn đau.
Nhất Hướng Nguyễn Kim Anh